Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách
Vị Hôn Phu Của Tôi Lén Xuống Nông Thôn Để Ngoại Tình

Vị Hôn Phu Của Tôi Lén Xuống Nông Thôn Để Ngoại Tình

Lời dẫn truyện:

Vị hôn phu của tôi xuống nông thôn rồi lén lút qua lại với một cô gái trong làng

Thế nhưng khi trở về thành phố, anh ta không chút do dự chia tay cô ấy và kết hôn với tôi.

Không ngờ sau này, anh ta lại hay tin người yêu cũ qua đời vì biến chứng sản khoa, khó sinh mà mất.

Cả đời Lục Trường Thanh sống trong dằn vặt và ân hận, tâm trạng lúc nào cũng nặng nề u uất.

Còn tôi, bị mắc kẹt trong cuộc hôn nhân không tình yêu, ngày tháng trôi qua trong cô đơn và lạnh lẽo, cuối cùng cũng bệnh tật mà ra đi sớm.

Trước lúc trút hơi thở cuối cùng, tôi nói với anh ta: “Nếu có kiếp sau, tôi không muốn lặp lại bi kịch này nữa.” 1 ngay lam co than

Định mệnh xoay chuyển, tôi mở mắt ra và thấy mình quay trở lại mùa xuân năm 1977.

Lần này, anh ta không còn lựa chọn trở về thành phố nữa, mà quyết định ở lại nơi núi rừng sâu thẳm, kiên định nắm chặt tay Trương Thu Phương.

Còn tôi thì từ bỏ công việc nhà nước ổn định, quyết tâm dốc sức cho kỳ thi đại học.

Hơn mười năm sau, khi theo lãnh đạo xuống nông thôn thị sát, tôi tình cờ gặp lại Lục Trường Thanh.

Anh ta đã xây được nhà gạch khang trang, nhận thầu đất trồng trọt, và cùng Trương Thu Phương sinh cả một đàn con.

Nhìn tôi lặn lội cả ngày vất vả, bụi bặm lấm lem, Lục Trường Thanh thở dài:

“Đã hơn mười năm rồi, cô vẫn chưa buông bỏ sao? Cô cũng không còn trẻ nữa, gặp ai phù hợp thì lấy chồng đi.”

Anh ta cứ nghĩ tôi tiều tụy là vì còn vương vấn tình cảm.

Thế nhưng, sáng hôm sau, một chiếc Mercedes sang trọng đã đỗ ngay trước cổng làng, đến đón tôi đi.

Lục Trường Thanh sững sờ, rồi ngã khuỵu xuống đất, hoàn toàn suy sụp.

“Chẳng phải cô đã từng nói… dù có hành hạ nhau thế nào, cũng muốn dây dưa với tôi cả đời hay sao?”