Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vĩnh Biệt Em – Hựu Lam
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 07:12:23 | Lượt xem: 2

Trái với lúc đi, chúng tôi im lặng trở về.

Em đi kế bên tôi. Tôi lén nhìn em, thấy em cứ cúi đầu hoài, tai em hơi đỏ… không biết em đang nghĩ gì.

Tôi đành bình tĩnh trước vậy.

Tự dưng để lộ mảnh tình cảm này, tôi chẳng thể giả vờ phóng khoáng như lúc trước nữa, mà em cũng chẳng còn là Thanh Nghiễn trong lòng tôi…

Nhưng mà… nó lạ lắm. Cho dù chuyện gì xảy ra, tôi càng lúc càng lý trí hơn.

Sau khi vào nhà, tôi nhìn em thất thần về phía phòng em, tôi khẽ hắng giọng, gọi em.

– Thanh Nghiễn, xin lỗi… anh khiến em khó xử rồi.

Em cứng đờ, xoay người, nhìn tôi.

Sau khi nhìn bóng mình trong mắt em, tôi bỗng không nói thêm được nữa, cố nén hết mọi khổ sở, hổ thẹn, uất ức, khó chịu do sức khỏe bất ổn của tôi, kiên cường mở lời:

– Chuyện qua cả rồi. – Tôi nhìn chỗ khác, giọng điệu tỏ vẻ bình thản – Thế nên, quan hệ bạn cùng nhà của chúng ta sẽ không bị ảnh hưởng gì đâu. Quan hệ bạn bè của chúng ta cũng thế.

Em cười nhạt:

– Đương, đương nhiên rồi.

Sau khi nghe em đáp, tôi thở phào, đồng thời tim tôi khẽ nhói.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt em:

– Đi du lịch tình nhân vui vẻ… với Phi Phi nhé.

Tôi về phòng.

Lời giải thích này có tính “giấu đầu hở đuôi”, tôi không rõ là tôi muốn giấu giếm quan hệ thật sự giữa hai người chúng tôi, hay là tôi thật lòng muốn vậy nữa.

Thật ra trước đây tôi tin rằng tôi giấu kĩ lắm… nếu không phải chuyện phát sinh trong ngày, sao em biết tiếng lòng của tôi chứ?

Thật xấu hổ.

Thật thống khổ…

Tôi cuộn mình vào trong chăn, không kiềm được những cơn ho dai dẳng kéo đến.

Sáng sớm hôm sau, em xách vali đón Phi Phi đi du lịch.

Do đi làm nên tôi dậy sớm. Sáng này cũng thế, tôi vẫn dậy sớm, bình tĩnh – bình tĩnh ra vẻ chào hỏi em.

– Đi chơi vui nhé. – Tôi mới dứt cơn ho trong nhà vệ sinh, đoán sắc mặt mình lúc này khó nhìn lắm, đành chúc vội rồi trốn về phòng mình.

Em đứng trước cửa phòng tôi một chốc, tựa như có đôi lời muốn nói.

Rồi em nhẹ buông câu “hẹn gặp lại Quan Nghị” xong chạy trối chết.

Tôi từng tưởng tượng đủ chuyện sẽ diễn ra sau khi em khỏi hẳn chứng bệnh của em, nhất là cách tôi phóng khoáng rời khỏi em.

Chỉ là tôi chưa từng nghĩ đến quá trình gian nan trước việc rời khỏi ấy.

Tôi cứ ngỡ tôi đã lo liệu xong tấm chân tình đáng hổ thẹn này, nào ngờ đôi bên cùng khó xử.

Em đi du lịch với Phi Phi, dường như tôi vẫn ổn, tôi vẫn như bao người bạn xã giao khác, hỏi thăm chuyến đi với Phi Phi của em sao rồi, có đi đâu đẹp đẽ không, thậm chí tôi còn hỏi tiến triển giữa em với cậu ấy đến đâu…

Lúc đầu em còn hơi ngại, sau vài ngày thì bớt rồi, thỉnh thoảng còn chủ động gửi ảnh cảnh đẹp cho tôi.

Nhưng sự xa cách giữa chúng tôi lại hiện hữu rõ hơn.

… em càng ngày càng ít kể về Phi Phi cho tôi nghe.

Trong lúc em chẳng ở đây, tôi với mẹ em liên lạc lẫn nhau một lần.

Nói đúng hơn là, mẹ em gọi điện cho tôi.

Tôi đoán mẹ em biết em đang đi du lịch với Omega vừa mắt mẹ, nên mới gọi điện cho tôi “đúng lúc” đến vậy.

Cô ấy vào thẳng vấn đề:

– Quan à, tình hình bệnh tật của Thanh Nghiễn thế nào rồi?

Tôi cũng chẳng định giấu gì cô, đành trả lời thật:

– Dường như Thanh Nghiễn khỏi hẳn rồi. Hẳn là đánh dấu hoàn toàn xong là không cần cháu nữa ha.

Bên cô im một lúc, rồi một giọng điệu vui mừng truyền sang bên tôi:

– Thật sao? Trước khi cháu về nước, mặc dù Mộ Phi đã ở bên nó nhưng nó vẫn tái phát…

Tôi hoảng hốt, không biết nên biểu hiện như nào, chua xót hay vui mừng nữa? Dù sao cô cũng không nhìn thấy.

Tôi nhẹ nhàng kể thêm:

– Thanh Nghiễn… gần đây mới đánh dấu Phi Phi tạm thời, mà pheromone ổn định hẳn lên.

Cô thở phào nhẹ nhõm.

– Nhưng mà nó vẫn cần có cháu. – Cô dừng một chút, xong nói tiếp – Quan à…

– Cháu biết rồi.

Cháu biết, khi em ấy đánh dấu Phi Phi hoàn toàn thì em ấy phải khỏi hẳn, mà trước khi em khỏi hẳn thì tôi vẫn cần ở bên em.

Chỉ là, từ tận đáy lòng tôi, tôi mong em đừng phòng bị tôi như vậy…

Chính miệng tôi đòi em nói thẳng với tôi, rằng em đã kiếm được bạn đời của em rồi.

Có như vậy, hy vọng trong tôi tan biến triệt để, rồi tôi mới có thể vĩnh biệt em.

Không thể thừa nhận, dẫu tới hôm nay, lòng tôi vẫn thích em một cách nhiệt tình.

Tôi quen em lâu thật rồi, phảng phất như đã qua nửa đời tôi vậy, bảo tôi buông tay liền thì đúng là làm khó tôi quá.

Hẳn là tôi vẫn còn có thể dùng nửa đời còn lại thoát khỏi mảnh tình này với em.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8