Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vợ À, Anh Thua Rồi
Chương 10 + 11

Cập nhật lúc: 2026-03-17 07:52:22 | Lượt xem: 2

14.

Đang lái xe, tôi nhớ tới tấm danh thiếp Thịnh Vũ vừa đưa. Nếu tình cảm không đáng tin cậy, vậy thì kiếm tiền thôi.

Tên trên danh thiếp… Hoắc Lệ Tu, tôi đã gặp anh ta trong đám cưới, là người anh em tốt nhất của Thịnh Vũ.

“Alo, Hoắc tổng, chào anh. Tôi là Ngôn Chi Oánh, là…”

“Chị dâu, gọi em A Tu là được rồi.”

Giọng nói phía bên kia nghe rất dễ chịu, trầm ổn hơn Thịnh Vũ nhiều.

Tôi hẹn gặp Hoắc lệ Tu tại studio, khi đến nơi thì cậu ấy đã có mặt.

Các cô gái trong studio đều cười e thẹn, đỏ bừng cả mặt khi nhìn về người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa.

Diệu Diệu bước nhanh lại gần tôi.

“Ngôn tổng, Hoắc tổng đẹp trai quá!”

Tôi liếc cô ấy một cái: “Từ bỏ ý định đi, cậu ấy đã kết hôn rồi.”

Diệu Diệu buồn bã “ồ” một tiếng, trông như quả bóng xì hơi.

Hoắc Lệ Tu thật sự chững chạc hơn Thịnh Vũ nhiều, khi nói chuyện công việc, cậu ấy rất nghiêm túc và tỉ mỉ.

“Chị dâu, chiều mai em sẽ cho người mang lụa tới.”

“Tốt rồi, thật là phiền cậu quá.”

Giải quyết xong một việc nặng nề, cả người tôi thấy thoải mái hẳn.

Hoắc Lệ Tu nhìn đồng hồ: “Chị dâu, hôm nay là sinh nhật của Vũ ca, em sẽ không làm phiền thời gian hẹn hò của hai người nữa.”

Tôi cười gượng: “Được rồi, khi nào rảnh cậu đến nhà tụ họp nhé.”

Mẹ tôi gọi điện: “Hôm nay sinh nhật A Vũ, con đừng làm việc muộn quá, về nhà sớm sắp xếp cho thằng bé nhé.”

“Ôi, con biết rồi mà mẹ.”

Tại sao ai cũng nghĩ tôi phải về nhà tổ chức sinh nhật cho anh ấy thế?

Rõ ràng tên đó hàng ngày đều bận bịu chẳng biết đang ở đâu với ai, cần gì đến tôi chứ?

Tôi lại vô thức đến quán bar của Đinh Tác, có lẽ chỉ có ở chỗ này tôi mới có thể thật sự thả lỏng bản thân.

Đinh Tác nghe xong, nhếch môi cười: “Sao tôi cảm thấy anh ta đang ám chỉ với cô rằng hôm nay là sinh nhật anh ta nhỉ.”

“Thế mà còn hẹn đi ăn với cô gái khác.”

“Đàn ông hiểu đàn ông nhất, Thịnh Vũ quá coi trọng hình tượng của mình, vừa nhắc khéo với cô, vừa muốn khoe khoang rằng mình cũng có người hẹn.”

Tôi ngẩn người, đây đúng là điều Thịnh Vũ sẽ làm.

“Thật là trẻ con mà.” Tôi bật cười.

Đinh Tác thả lỏng tay, mỉm cười đầy dịu dàng: “Đàn ông cho đến khi c.h.ế.t vẫn chỉ là một cậu bé thôi.”

“Không tin thì cô về nhà thử xem, nếu anh ta đang ở nhà thì chứng tỏ rằng tôi nói đúng.”

Cảm giác như trò chơi này càng ngày càng thú vị, thật kích thích!

15.

Khi đi lấy xe, một cô bé bán đồ chơi chạy đến chỗ tôi: “Chị ơi, mua một con búp bê đi, nó dễ thương lắm!”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến đỏ ửng của cô bé, tôi gật đầu, chỉ vào con báo hồng trong xe đẩy: “Lấy con này nhé.”

“Được ạ! Cảm ơn chị!”

Tôi ném con báo hồng vào ghế phụ, bất chợt nhìn thấy đôi chân dài của nó, có chút giống Thịnh Vũ.

Lúc về đến, cả căn nhà tối đen như mực, lòng tôi dần dần trầm xuống.

Anh ấy làm sao mà về được, rõ ràng là có bao nhiêu cô gái đang chờ anh ta hẹn.

Tôi ôm con báo hồng bước vào phòng, chiếc bóng đen trước cửa sổ làm cho tôi sợ đến mức hét lên.

“A—!!!”

“Kêu cái gì?”

Tôi bật đèn, nhìn thấy Thịnh Vũ đang đứng trước cửa sổ, cơn giận bỗng chốc dâng lên, lao tới đ.ấ.m anh hai phát.

“Sao không bật đèn lên? Tôi còn tưởng nhà có trộm chứ.”

Thịnh Vũ nhìn tôi từ trên cao, giọng khàn khàn: “Nhà lớn thế này, chỉ có một mình tôi thì bật đèn làm gì.”

“Không phải đã hẹn với cô em xinh đẹp rồi sao?”

“Chậc.”

Thịnh Vũ khẽ hừ một tiếng rồi nhìn thấy con báo hồng tôi ném lên giường: “…Tặng tôi à?”

Tôi ngẩn người, gật đầu, nhét con báo hồng vào tay anh: “Đúng vậy, tặng anh đấy, chúc mừng sinh nhật.”

Khuôn mặt vốn nghiêm nghị lạnh lùng của Thịnh Vũ, bây giờ khóe miệng lại không kiềm được mà cong lên, dù anh rất cố gắng kiểm soát, không để cho tôi phát hiện ra anh đang vui.

“Coi như em có chút lương tâm.”

Khóe miệng của anh muốn cười đến tận thái dương rồi, …vui đến vậy sao?

Sau đó anh kéo tay tôi, hướng về phía phòng bếp: “Em có phúc rồi, tôi hầm canh chân giò đậu phộng.”

Tôi uống canh nóng, anh dịu dàng nhìn tôi, không đúng, sao lại dịu dàng???

“Anh nhìn tôi như vậy làm gì…” Tôi thấy hơi sợ.

“Tôi rất vui, vì em chịu ở bên tôi mừng sinh nhật.”

Trong lòng tôi bỗng chốc cảm thấy tội lỗi, dù ban đầu không có ý định ở bên anh, nhưng bây giờ thế này cũng tốt phải không?

“Sao vậy, sinh nhật trước kia không vui sao?”

“Hồi nhỏ ba mẹ tôi bận rộn, hầu như không tổ chức sinh nhật. Lớn lên thì càng không có.”

Nói đến đây, Thịnh Vũ nhìn ra cửa sổ, ánh mắt có chút cô đơn.

Trong lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót, lời trong lòng thốt ra khỏi miệng: “Nếu anh thích, sau này sinh nhật nào tôi cũng sẽ ở bên anh.”

Thật sự không ngờ câu nói này lại có sức ảnh hưởng lớn đến vậy, cho đến khi thấy Thịnh Vũ đỏ mắt nhìn tôi: “Cô nói thật sao?”

“Thật… thật mà.”

Thịnh Vũ nhìn tôi, ánh mắt dâng trào cảm xúc, im lặng vài giây, anh từ từ lên tiếng.

“Ngôn Chi Oánh, hay là chúng ta thử xem sao.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8