Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vợ À, Anh Thua Rồi
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 07:52:12 | Lượt xem: 2

5.

Thịnh Vũ đột nhiên cười: “Ngôn Chi Oánh, cô thật sự rất xảo quyệt.”

Tôi vừa trang điểm trước gương vừa hỏi: “Câu này có ý gì?”

“Chơi chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’ với tôi phải không?”

Thịnh Vũ đi đến sau lưng tôi, cúi người nhìn vào gương, tiếng cười trầm thấp: “Tôi suýt bị cô lừa rồi.”

Tôi đang tô son, đôi môi căng mọng rực rỡ.

Nhìn vài lần, tôi đứng dậy đối diện anh ta: “Chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’ tôi đã không dùng từ lâu rồi, sao, giờ anh không chịu nổi thật à?”

Thịnh Vũ nheo mắt, dường như đang cảnh cáo tôi, nhưng… chẳng có tác dụng gì cả.

Tôi vỗ vai anh ta: “Đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Anh có nhớ hôm qua anh đã kết hôn rồi không, hôm nay phải đi kính trà trưởng bối.”

Phải thừa nhận trong việc diễn xuất, tôi và Thịnh Vũ có sự đồng điệu không hẹn mà cùng ăn ý.

Ít nhất trước mặt ông bà, chúng tôi cũng có vẻ rất ân ái.

“A Oánh, em có thích ăn cái này không?”

Thịnh Vũ gắp cho tôi một miếng thịt kho, tôi mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn ông xã.”

Thịnh Vũ vụng về gắp món ăn, vẻ mặt trong khoảnh khắc có chút không được tự nhiên, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại.

Tôi nhìn miếng thịt kho trong bát, đột nhiên cảm thấy chóng mặt.

Ai thích ăn thịt mà có nhiều mỡ như vậy, chắc chắn là anh ta cố ý!

Nhưng dù sao thì dì Lan cũng rất vui vẻ: “Thấy các con yêu thương nhau như vậy, mẹ yên tâm rồi.”

Tôi gắp món ăn cho bà: “Dì Lan, dì cũng ăn đi.”

“Còn gọi là dì Lan, có phải cảm thấy phí sửa miệng chưa đủ không, đứa nhỏ này.”

“Mẹ.”

“Ngoan, về sau hai người các con giúp đỡ lẫn nhau, vợ chồng đồng tâm, biết không?”

Thịnh Vũ nhìn tôi một cái, gật đầu: “Con biết rồi.”

6.

Sau khi ăn xong, tôi ra garage lấy xe, còn Thịnh Vũ đi theo sau, bắt đầu châm chọc.

“Ngôn Chi Oánh, trước đây sao tôi không biết cô lại diễn giỏi thế nhỉ.”

“Như nhau cả thôi, sao anh không đi làm diễn viên Oscar đi?”

Thịnh Vũ nở nụ cười, đeo kính râm, mở cửa xe ngồi vào ghế lái: “Đi thôi, đã diễn thì diễn cho trót, cô đi đâu, tôi đưa đi.”

Ngồi vào xe, Thịnh Vũ nhìn tôi một cái: “Gọi ông xã khá tự nhiên đấy, chắc chắn đã gọi không ít lần rồi đúng không?”

Anh ta đang thăm dò tôi, giả vờ như bản thân không quan tâm, nhưng tôi vẫn nhận ra được… sự thăm dò trong ánh mắt đó.

“Chỉ là một cách xưng hô thôi, khó lắm sao?”

“Cũng đúng, có vẻ như bình thương cô cũng chơi bời khá nhiều nhỉ.”

Vừa dứt lời, Thịnh Vũ không còn nói thêm gì nữa, không gian bên trong xe bỗng yên tĩnh đến lạ thường.

Tôi cũng không có ý muốn giải thích, dù sao giải thích với anh ta đều là dư thừa, người như anh ta, không có trái tim.

Đúng lúc này, điện thoại đột ngột reo lên, Thịnh Vũ lập tức mở Bluetooth trên xe nhận cuộc gọi: “Alo?”

“Anh Vũ, cuối cùng anh cũng nghe máy rồi!”

Đây là một loại giọng nói mềm mại đến mức khiến người ta cảm thấy rạo rực.

Thịnh Vũ liếc tôi một cái, trong ánh mắt chứa đựng vẻ khiêu khích, trả lời: “Có chuyện gì?”

“Anh kết hôn mà không nói trước một tiếng, trước đây đã hứa sẽ cưới em rồi mà, anh nói dối!”

Tôi bất ngờ trợn mắt, chỉ vào ngã rẽ phía trước: “Để tôi xuống ở chỗ kia đi.”

Thịnh Vũ vẫn không dừng xe, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Chỗ này cấm dừng xe.”

“Anh Vũ, anh đang nói chuyện với ai vậy? Nó là con hồ ly tinh nào?”

Chắc chắn rằng bây giờ mặt tôi đang tối đen lại.

Thật sự không coi tôi ra gì mà, ngay sau ngày cưới mà anh ta dám công khai tán tỉnh người phụ nữ khác trước mặt tôi.

Dù chúng tôi đã thỏa thuận không can thiệp vào cuộc sống của nhau, nhưng ít nhất đừng có kéo tôi nhìn hai người yêu đương chứ?

Còn tự dưng bị chửi là hồ ly tinh nữa?

“Bé cưng ngoan, tôi sẽ đến chỗ em sau, đừng giận.”

“Dừng xe!”

Thịnh Vũ bị dọa đến mức đột ngột phanh xe lại: “Ngôn Chi Oánh, cô có bệnh à!”

Tôi đẩy cửa xe ra ngoài, hít một hơi thật sâu, vẫn là không khí bên ngoài thoải mái hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8