Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vô Tâm
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:47:24 | Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

 

Ngày hôm , lúc nôn đến mức ruột gan như xé toạc, Tần Úc đến. 

 

Anh mặc một bộ vest chỉnh tề, tóc tai rối, tay còn cầm cặp tài liệu. 

 

Như thể từ tòa án đuổi đến.

 

Anh ở quầy y tá, lo lắng hỏi han điều gì đó, xoay liền thấy từ nhà vệ sinh

 

Chỉ vài mét ngắn ngủi, như cách cả thế kỷ. 

 

Cặp tài liệu tay run rẩy rơi xuống đất. 

 

Anh bước nhanh đến, cái đầu trọc lóc của , ôm , nhưng chút luống cuống. 

 

“Sao thế ?” 

 

“Sao với ?” Giọng trầm thấp.

 

Anh . Là Lục Chi Ngôn cho

 

“Không cần thiết.” Giọng điệu chút châm chọc: “Anh là gì của em chứ?” 

 

hối hận, sẽ thấy, lúc nãy nên lời bà ngoại, đội tóc giả.

 

Bây giờ trông thật xí.

 

“Anh là bạn trai em, là chồng sắp cưới của em!” 

 

đột nhiên bật : “Chúng chia tay .”

 

“Anh đồng ý!”

 

Luật sư Tần vẫn như , luôn tranh luận hơn thua. 

 

thở dài: “ bây giờ luật sư Tần , hỏi Diêm Vương.” 

 

Nói xong, xoay trở về phòng bệnh. 

 

Anh sững sờ tại chỗ, đó tìm bác sĩ. 

 

trong phòng bệnh, qua cửa sổ kính. 

 

Anh day day thái dương, gọi điện thoại, như đang tìm .

 

Gọi điện thoại đến cuối cùng, như một chú chó mất nhà, bất lực chiếc ghế bên cạnh giường bệnh.

 

“Vậy , em bỏ đứa bé, là vì hóa trị , tại cho sớm hơn? Em , suy nghĩ cả đêm, tại em nhẫn tâm như …” 

 

Anh đỏ hoe mắt. 

 

Đây là đầu tiên mặt .

 

cảm thấy cảm động, chỉ cảm thấy thật phiền phức.

 

Vốn dĩ sắp quên nỗi đau mất con, còn cố tình bắt xé toạc vết thương.

 

“Cho dù bệnh, em cũng định giữ đứa bé .” 

 

Anh sững sờ: “Tại ?”

 

“Em sợ sẽ bắt em mổ lấy đứa bé ngày kỷ niệm với khác, cũng sợ sẽ dùng cái tên hứa với khác cho đứa bé, càng sợ cư dân mạng công kích nó, rằng nó là sự tồn tại chào đón, nó nên c.h.ế.t … Em sẽ sinh nó , em sẽ để nó chịu đựng những điều .” 

 

Nghe xong, Tần Úc đột nhiên sụp đổ, ôm sai

 

“Anh sẽ liên lạc với cô nữa.” 

 

“Chúng kết hôn ?” 

 

“Ngày mai kết hôn.” 

 

Ồ, suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy kết hôn thể chữa khỏi bệnh cho

 

“Không .” bình tĩnh

 

Thứ cần nhất chính là sự thương hại.

 

Rõ ràng , thứ cần là tình yêu. 

 

Từ đó về , luôn túc trực bên giường bệnh, chăm sóc tận tình, vẫn từ bỏ việc khuyên nhủ gả cho

 

lạnh lùng với , coi như gió thoảng bên tai, , liền né tránh ánh mắt , còn suốt ngày nổi giận với

 

chút tùy hứng, phá bĩnh đến cực hạn, vẫn cưng chiều vô điều kiện.

 

“Em khó chịu thì chuyện với một chút ? Coi như cầu xin em?” 

 

“Em hận , em tức giận với , đánh , mắng đều , em thể đừng giữ chuyện trong lòng ?”

 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8