Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vô Tận Luân Hồi
10

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:19:49 | Lượt xem: 2

Tôi bắt đầu cố gắng tìm chuyện để nói, cố gắng tăng độ hảo cảm của anh ta, tốt nhất là có thể đẩy nhanh tiến độ nhiệm vụ… Nói cho cùng thì bây giờ tôi còn chưa gặp nữ chính. Không có nữ chính thì câu chuyện sẽ phát triển như thế nào?

“Thẻ đá của ngươi cũng là do tổ tiên truyền lại sao?”

Vốn chỉ là một câu hỏi bâng quơ, không ngờ Hầu Kỳ đột nhiên dừng động tác lại.

Anh ta hơi nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt đen như mực.

“Thẻ đá là do tổ tiên truyền lại.”

Tôi thở dài, cúi đầu nhìn những con kiến bò qua bò lại.

“Con khỉ thì không.”

Như sét đánh ngang tai, tôi gần như hồn xiêu phách lạc, suýt nữa đã sợ hãi nhảy lên cây như con khỉ c.h.ế.t tiệt kia.

Hai câu hỏi về con khỉ và thẻ đá này tôi chỉ từng hỏi Kỳ ở kiếp trước, lúc đó tôi bị chập mạch, sau khi Kỳ trả lời thẻ đá là do tổ tiên truyền lại, tôi buột miệng hỏi con khỉ anh ta nuôi có phải cũng được truyền từ đời này sang đời khác hay không.

Vì chuyện này, Kỳ còn tưởng tôi bị thần kinh ở trong bộ lạc.

Rõ ràng là cuộc đối thoại chỉ có tôi và Kỳ biết… tại sao Hầu Kỳ kiếp này cũng biết?

Anh ta thậm chí còn không nuôi khỉ! Cũng tuyệt đối không thể liên kết một tấm thẻ đá với một con khỉ chẳng liên quan gì đến nhau.

Vì vậy…

Khả năng duy nhất còn lại – Hầu Kỳ, anh ta có thể có ký ức về kiếp trước.

Hả? Hả? Hả?

Nếu vậy, tại sao lại giả vờ không quen biết tôi?

Nhưng dù tôi có hỏi thế nào, Hầu Kỳ vẫn cắn răng không nói, cứ như câu trả lời đó chỉ là ảo giác.

Vì vậy, tôi ngày ngày ở trong góc nhìn chằm chằm anh ta bằng ánh mắt oán hận, bất kể Hầu Kỳ luyện quyền hay quét nhà, thậm chí là nghỉ trưa tôi cũng nhìn chằm chằm anh ta một cách đáng sợ.

Vào ngày thứ bảy ở chùa, tôi lại gặp một người quen từ kiếp trước.

Một cô gái giống hệt Nguyệt, tôi tình cờ gặp cô ấy.

Cô ấy thấy tôi ngồi xổm sau cái cây nhìn chằm chằm Hầu Kỳ đang luyện quyền, cũng rụt rè và tò mò ngồi xổm xuống cùng tôi.

Tôi và cô ấy nhìn nhau.

Sau đó, tôi mới biết từ trụ trì rằng cô gái đó là Lăng Nguyệt, con gái duy nhất của một thương gia giàu có dưới chân núi, thông minh nhưng ốm yếu, được cha gửi đến chùa để dưỡng bệnh.

Cốt truyện cuối cùng cũng tiến triển đến đoạn nam nữ chính gặp nhau, tôi phấn khích ăn liền ba bát lớn vào bữa trưa.

10

Nhưng chưa kịp để tôi tác hợp cho hai người họ, ngôi chùa đã bị thiêu rụi.

Lăng Nguyệt cũng bị bắt cóc.

Chuyện này nói ra không phức tạp.

Cuối thời Hán loạn lạc sắp nổi lên, các thế lực tranh giành quyền lực, ngay cả gần chùa Cảm Nghiệp cũng tập hợp một nhóm thổ phỉ định nổi dậy, khổ nỗi không có tiền, quay sang nhắm vào Lăng Nguyệt là con gái của một thương gia giàu có.

Trong một đêm yên tĩnh, chúng phóng hỏa đốt chùa và bắt cóc Lăng Nguyệt.

Còn chúng tôi bị kẻ nội gián bỏ thuốc mê vào bữa tối hôm đó, ngủ mê mệt. Nếu không phải hệ thống cưỡng chế phát bài “Đại Bi Chú” với âm lượng lớn nhất làm tôi tỉnh dậy, có lẽ tôi đã phải đi luân hồi ở kiếp sau rồi.

Tôi lay Hầu Kỳ dậy, hung hăng xắn tay áo muốn quyết chiến với bọn cướp, liền bị Hầu Kỳ ném xuống núi đi báo quan.

Chờ tôi vất vả quay lại, Hầy Kỳ đã một mình xông vào bọn cướp mang Lăng Nguyệt trở về.

Tôi thực sự muốn vỗ tay cho sự ngầu lòi của anh ta, thì nhìn thấy ánh mắt long lanh của Lăng Nguyệt nhìn anh ta.

……Nói thế nào nhỉ? Ánh mắt như thế, pha lẫn sự ngưỡng mộ và yêu mến, giống như ánh mắt dịu dàng nhìn người trong mộng. Khuôn mặt rõ ràng là quen thuộc, nhưng thần sắc lại bỗng chốc xa lạ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8