Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vọng Thư
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-30 01:41:01 | Lượt xem: 3

Hậu cung của hắn toàn là khuê nữ thế gia — đó là cái giá hắn buộc phải trả sau khi đăng cơ để lôi kéo các đại tộc.

Những quý nữ ấy đều là bảo bối được gia tộc nâng niu nuôi lớn, khi còn ở nhà, chưa chắc đã thua kém hắn — kẻ hoàng tử từng thất sủng năm xưa.

Bởi vậy, hắn chẳng thể cảm nhận được khoái cảm được người khác tôn sùng tuyệt đối.

Mỗi khi ở các phi tần kia không như ý, hắn liền đến phòng ta, trút hết tàn nhẫn lên thân ta;
chỉ ở chỗ ta, hắn mới tìm được cảm giác của kẻ bề trên.

Chỉ tiếc, cảm giác ấy… hắn cũng chẳng hưởng được bao lâu nữa.

15

Trong cung, hoàng hậu và quý phi cùng lúc mang thai, rồi lại liên tiếp sảy thai.

Thai của hoàng hậu là do quý phi dùng thuốc phá; thai của quý phi là do hoàng hậu báo thù mà hại chết — trong cung ai nấy đều đồn như vậy.

“Đáng thương thay, hai người vốn là tri kỷ, tay bắt mặt mừng thuở chưa nhập cung, cuối cùng lại bị chốn thâm cung ép thành tử địch.”

Nhưng ta biết rõ, kẻ chủ mưu đứng sau tất cả là ai.

Một đêm nọ, ta tìm đến hai người, nói rõ chân tướng.

Hoàng hậu xuất thân tướng môn, rút trường kiếm ba thước kề cổ ta, quát hỏi ta có ý đồ gì.

Ta không nói lời nào, chỉ lặng lẽ cởi bỏ y phục.

Lúc ấy họ mới thấy, trên thân ta vết thương mới cũ chằng chịt, không một chỗ lành lặn.

“Là hắn làm! Là phu quân của các người — hoàng thượng làm!

Tình yêu của hắn không đáng để các người đánh đổi như vậy!

Những đứa trẻ của các người… chỉ là công cụ để hắn chia rẽ hai đại gia tộc đứng sau mà thôi!”

Hoàng quyền chí thượng — Hoàng đế sao có thể dung thứ thế lực của thần tử vượt quá mình?

Sao có thể để người dưới kết thành khối sắt không kẽ hở?!

Biết được sự thật, hoàng hậu và quý phi ôm đầu khóc nức nở.

Ta để thời gian cho họ bàn bạc, còn mình thì lặng lẽ rời đi.

Nhưng ta biết, rất nhanh thôi, ta sẽ có thêm hai vị đồng minh.

Sau đó, hoàng đế kinh ngạc phát hiện: hoàng hậu và quý phi sau khi mất con, vốn lạnh nhạt với hắn, lại đột nhiên đổi tính, bắt đầu đối đãi hắn dịu dàng ân cần.

Hoàng đế mừng rỡ khôn xiết, chẳng mấy chốc đã quên ta ra sau đầu, đắm chìm trong “tề nhân chi phúc”.

Hôm nay dùng ngọ thiện ở cung quý phi, đêm mai lại sang cung hoàng hậu dùng vãn thiện.

Hai vị nương nương dùng hết tâm cơ giữ chân hoàng thượng.

Vị hoàng đế tự phụ kia cho rằng thiên hạ nữ tử đều nên ái mộ mình, từ đầu chẳng nghĩ tới — hay nói đúng hơn, chẳng thèm nghĩ — rằng những người mẹ vừa mất con chưa đầy một tháng, lấy đâu ra tâm lực tranh sủng?

Hắn không biết, cũng chẳng muốn biết.

Hắn cho rằng mình là chân long thiên tử, nên thiên hạ đều phải cúi đầu quy phục, nữ tử trong thiên hạ đều phải vô điều kiện dâng hiến chân tâm.

Nhưng hắn không biết — nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền; nữ tử cũng là một phần của thiên hạ này.

Thức ăn của hai vị nương nương dùng riêng rẽ thì không sao, nhưng nếu hòa chung lại thì sao?

Ắt sẽ sinh đại loạn.

16

Chưa đầy một năm, long thể hoàng đế ngày càng suy kiệt, thái y tra không ra căn nguyên.

Từ khi hắn nằm liệt giường, hoàng hậu và quý phi không còn đến thăm.

Quý phi với địa vị gần như phó hậu, nắm trọn quyền hành hậu cung.

Hoàng hậu thay hoàng đế xử lý chính sự tiền triều!

Nhất thời xuất hiện cảnh tượng hiếm thấy xưa nay:
không có hoàng đế, triều đại này vẫn vận hành đâu vào đấy!

Khi dầu cạn đèn tắt, hoàng đế muốn gọi người dâng trà, mới phát hiện bên cạnh không còn ai.

Hắn cố gắng gọi lớn, nhưng thanh âm yếu ớt như lão nhân hấp hối — vừa đáng thương, vừa đáng cười.

Ta bưng trà tiến lên, từng ngụm đút thuốc cho hắn.

Hắn gật đầu, nắm chặt tay ta: “Phù Loan, vẫn là nàng tốt nhất. Đợi trẫm khỏi bệnh, liền lập nàng làm hoàng hậu.”

Ta vẫn mỉm cười, nhưng giọng nói lạnh lẽo: “Vậy hoàng hậu nương nương thì sao? Bệ hạ định xử trí thế nào?”

Hoàng đế giận dữ gầm lên: “Trẫm sẽ tru di cả nhà nàng! Từ khi trẫm bệnh, nàng chưa từng đến thăm! Cả quý phi nữa! Trẫm sẽ giết hết!”

Ta khẽ cười: “E rằng… không được rồi. Vừa nhận được tin: hoàng hậu nương nương đã điều động binh mã trong cung, gia tộc của hoàng hậu và quý phi cũng đã hưởng ứng.

Họ muốn bệ hạ — thoái vị.”

“Cá…cái gì?!” — Hoàng đế giật giọng toan ngồi dậy, ta liền nhẹ tay đẩy hắn nằm xuống.

“Khụ! Khụ! Khụ!” — máu tươi bắn ra thấm ướt lớp đệm vàng óng nơi long sàng, dược lực bắt đầu phát tác.

“Hự… các ngươi…!” — hắn chỉ tay về phía ta, dường như vẫn cố gắng giữ vẻ ngạo mạn quyền uy thuở trước.

“Hai ả kia thì thôi đi! Nhưng ngươi — ngươi chỉ là một đứa kỹ nữ! Ngươi cũng dám chống lại trẫm?! Nếu không có trẫm, ngươi đã sớm bị tỷ tỷ ngươi bán vào thanh lâu rồi!”

Ta mỉm cười: “Đa tạ bệ hạ ban ân, Phù Loan khắc cốt ghi tâm, đời đời chẳng quên.”

17

Ta lặng lẽ nhìn hắn trút hơi thở cuối cùng, rồi mới rời bước khỏi đại điện.

Ngoài cửa, hoàng hậu đã điều binh chờ sẵn, vừa thấy ta liền tiến tới.

Ta khẽ thở ra một hơi: “Đã xong.”

Hoàng hậu gật đầu.

Ta mỉm cười nói: “Nương nương, thỉnh giữ đúng lời hứa.”

Chúng ta cùng nhìn nhau mà cười.

Dân gian truyền rằng: Cựu hoàng đế vì phóng túng quá độ, bệnh tật mà chết.

Do không có hoàng tử nào đến tuổi trưởng thành, thái hậu chấp chính, lâm triều thính chính.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8