Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vực thẳm
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:20:29 | Lượt xem: 3

9

Ngày hôm sau, món ăn sáng vẫn là cơm rang. Mẹ hỏi tôi có phải muốn khiến họ chếc đói hay không.  

Tôi cam đoan rằng lần này tôi đã không cho bất kỳ con gián nào vào đó, nhưng họ vẫn không dám động đũa.

Hai người tự tìm trong tủ lạnh, đem mấy cái bánh bao đi hâm nóng. 

Tôi đưa họ đến cửa hàng điện thoại và bảo ba tôi ngồi ở cửa đợi.

Khi tôi đang ép mẹ chọn điện thoại, một cô gái đột nhiên hét lên.

Mọi người đều nhìn qua nơi phát ra tiếng, một cô gái ăn mặc thời thượng đang chỉ vào ba tôi và mắng:

“Ông già, tay ông đang sờ ở đâu đó? Có biết xấu hổ hay không?”

Ba tôi méo miệng, như muốn giải thích nhưng lại không nói nên lời.

Mẹ tôi giục tôi đi qua xem thử.

“Xin chào, ba tôi là bệnh nhân…”

Cô gái kích động ngắt lời tôi: “Bệnh nhân có thể đùa giỡn con gái nhà người ta được không? Bệnh nhân là có thể sờ m.ô.n.g người ta à? Sau lưng tôi chỉ có ông ta thôi, không phải ông ta thì còn có thể là ai nữa?”

“Không…không phải…”

Ba tôi thấy tôi đến liền nắm lấy tay áo tôi, trong miệng chỉ nhắc đi nhắc lại hai chữ.

Tôi phớt lờ ba và xin lỗi cô gái:

“Thật xin lỗi, tôi chưa bao giờ nghĩ ba tôi sẽ làm chuyện như vậy giữa thanh thiên bạch nhật. Cô yên tâm, cho dù có là con gái ông ấy, tôi cũng sẽ không bao giờ bao che nếu ông ấy phạm sai lầm. Cô có thể gọi cảnh sát hoặc bất cứ điều gì cô muốn.” 

Ba tôi, người vừa mới coi tôi như vị cứu tinh của ông, giờ đã buông tay tôi ra, trong mắt đầy sự nghi ngờ.

Cô gái tỏ vẻ không thể tin nổi.

Cô ấy không ngờ tôi lại không hề lên tiếng bênh vực ba mình, thậm chí còn *“pháp bất vị thân nghĩa bất dung tình”.

*Tự nhiên bình thường nhớ câu dịch nghĩa ra luôn mà lúc đang edit cái quên ngang, bà nào nhớ thì cmt dùm tui với(*꒦ິ꒳꒦ີ)

Mẹ tôi cũng sửng sốt:

“Hứa Anh Anh, mày đang nói cái gì vậy? Gì mà phải gọi cảnh sát? Sao mày không nói giúp ba mày mà lại hướng về người ngoài như vậy? Ba mày như này sao có thể sờ cô ta được?”

Tôi bất đắc dĩ nói:

“Mẹ ơi, cô gái này sao có thể vô cớ vu oan cho ba con được? Ba con nhất định đã làm sai chuyện gì rồi!”

10

Lúc này xung quanh đã có người vây thành một vòng, thậm chí có người còn giơ điện thoại lên quay video.

Nam nữ già trẻ gì cũng có, họ chỉ vào ba tôi nói này nói nọ. 

Có người nói lưu manh về già vẫn giữ thói lưu manh. 

Có người cho rằng con gái của ông ấy không lên tiếng bênh vực, chẳng lẽ là do ông ấy thường xuyên phạm tội?

Có người nói tay lão biến thái này đang run, có lẽ hắn chỉ giả vờ thôi.

Trước khi ba tôi bị nhồi m.á.u não, ông cũng được coi là lãnh đạo ở nơi làm việc. Sao ông có thể chịu nổi sự chế giễu và khiển trách như vậy? Người đàn ông gần sáu mươi, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng.

Mẹ tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, la lên với những người xem náo nhiệt: 

“Mấy người dựa vào cái gì mà nói như vậy? Mấy người có tận mắt thấy hay không? Nói chuyện vô căn cứ như vậy sẽ phải chịu trách nhiệm!”

Một thanh niên hét lên: “Là thật hay giả thì đi xem camera là biết liền mà phải không?”

Lúc này mọi người mới chú ý tới cái camera trên đầu, camera vừa vặn hướng về phía cửa, chuyện vừa rồi chắc chắn đã được ghi lại.

Niềm hy vọng lóe lên trong mắt ba tôi. Mẹ tôi nhìn thấy, liền nhanh chóng gọi nhân viên cửa hàng đến và buộc họ phải cho bà coi camera.

Camera cho thấy người sờ m.ô.n.g cô gái quả thực không phải là ba tôi.

Cô gái vừa bước qua cửa, đang nhìn xung quanh thì một người mẹ và đứa con trai từ phía trong bước ra. Đứa trẻ nghịch ngợm kéo rèm cửa lên cao khi đi ra ngoài, vô tình lại rơi xuống trúng vào m.ô.n.g cô gái.

Cô gái quay lại, nhưng phía sau không có ai, ngoại trừ ba tôi ngồi bên cạnh.

Thế nên cô ấy đã nhận định là ba tôi đùa giỡn cô ấy, sờ m.ô.n.g cô ấy. 

Kết quả cuối cùng là cô gái đỏ mặt xin lỗi ba tôi, còn người qua đường thì vội vàng giải tán.

Tôi rộng lượng tỏ vẻ không sao.

Mẹ tôi rất tức giận, không muốn lựa điện thoại nữa, bà chọn bừa một cái và ra lệnh cho tôi chở họ về nhà nhanh chóng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8