Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vương Nguyệt
9

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:22:44 | Lượt xem: 2

Kết quả đi được một nửa.

Cuộc gọi video của Giang Mặc Bạch gọi đến.

Tôi gần như phát điên.

Sao anh ấy không gọi cho tôi sớm hơn nửa tiếng?

Tôi bấm nghe điện thoại và định chửi người.

Kết quả khi nhìn thấy tình cảnh của đối phương, chửi không được.

Giang Mặc Bạch đang ngồi trong lều, tay cầm bình oxy, tôi có thể nghe thấy tiếng gió rít qua màn hình.

Tôi bành hoàng: “Đừng nói với em anh đang leo núi Everest nha…..”

Tiếng gió rất lớn, tín hiệu kém, chỉ thấy trong video Giang Mặc Bạch đang nói:

“Không, xấu hổ, là, anh, em gái, em, đoán, đúng, rồi!”

Mắt tôi tối sầm lại.

Giang Mặc Bạch rất quan tâm tôi: “Em, ghi, hình, chương trình, đâu? Như, thế, nào, rồi?”

Tôi ngơ ngác: “Em muốn rút lui.”

“Tại, sao, vậy,  không, thể, giữa, chừng, mà, bỏ,……..”

Tôi rất cáu kỉnh: “Là em muốn bỏ cuộc giữa chừng sao? Hành trình tiếp theo  của bọn em là đi bộ vượt qua vùng đất không người, nhưng mà là một người không có kinh nghiệm hoạt động ngoài trời chưa bao giờ leo núi làm đội trưởng! Bọn em là cái gì, là một đội tử thần à?”

Âm thanh của gió càng to, Giang Mặc Bạch chật vật hỏi: “Cái gì——em nói cái gì——nói lại một lần nữa——–”

Tôi hét toáng lên: “Ôn Du muốn là đội trưởng! Ôn Du đột nhiên muốn làm đội trưởng! Anh có nghe thấy không?”

Giang Mặc Bạch cố gắng xác nhận khẩu hình miệng của tôi.

“Đầy hơi?”

“Đội trưởng.”

“Chân dài?”

“Đội trưởng.”

“Ruột già?”

“Đội trưởng! Leader! Headman!”

Giang Mặc Bạch cuối cùng cũng hiểu được, anh ấy giơ tay Ok : “Anh biết rồi—–”

Được rồi, tôi cũng không biết Giang Mặc Bạch rốt cuộc biết cái gì rồi, anh ấy liền ngắt điện thoại của tôi.

…….

Tôi vừa quay về chỗ nghỉ ngơi, thấy bọn họ đang xem một video.

Trong video tôi hét lên:

“Ôn Du muốn là đội trưởng! Ôn Du đột nhiên muốn làm đội trưởng! Anh có nghe thấy không?”

……Qúa bất cẩn rồi, khi tôi đang chửi Giang Mặc Bạch, bị Từ Trác đang đi vệ sinh ghi hình lại từ xa.

Còn đăng lên mạng.

Cố Lâm Châu cười lạnh nói: “Tô Vượng Nguyệt, tại sao cô lại cho rằng đội trưởng là cô?”

Cư dân mạng cũng hùa theo:

“Đúng vậy, công chúa nhỏ của Giang thiếu đang ở đây, không có cô ấy ở đây thì chương trình không tồn tại.”

“Giang thiếu nếu để cô làm đội trưởng, thì tôi sẽ ăn c*t.”

Tiêu rồi, tùy ý vậy.

Nhìn thấy đạo diễn đi qua đây, tôi đứng dậy nói: “Tôi muốn……..”

Tôi vẫn chưa nói hết tôi muốn rút khỏi chương trình, đạo diễn liền nói: “Thông báo một tin tức.”

“Chúng tôi vừa nhận được tin nhắn từ nhà tài trợ chính —- cũng chính là chủ tich M&W Giang Mặc Bạch.”

Tin nhắn chỉ có 5 chữ :“Đội trưởng: Tô Vượng Nguyệt.”

Toàn bộ yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều nhìn tôi.

Sau đó cùng nhau nhìn Ôn Du.

Sắc mặt của Ôn Du có chút khó coi.

Một lúc sau, cô mới mở được nụ cười:

“Là tôi cùng anh trai tôi yêu cầu như vậy đó.”

“ Tôi cảm thấy chị Vượng Nguyệt rất muốn làm đội trưởng, mọi người ra ngoài chơi, quan trọng nhất vẫn là vui vẻ.”

Cư dân mạng biểu thị hiểu rồi:

“Thì ra là như vậy.”

“Du Du xem thấy Tô Vượng Nguyệt phát bệnh động kinh, thì đã nhường cho cô ta vị trí đội trưởng.”

“Mãi mãi là thiên thần nhỏ Du!”

Cao Đình đứng bên cạnh tôi không chịu nổi hỏi:

“Ôn Du, nếu cô không muốn làm thì nói ra là được rồi.”

“Cần gì phải đi một vòng lớn như vậy, còn tìm anh trai cô nói nữa?”

Còn chưa nói xong thì fan của Ôn Du đã tấn công cô ấy:

“Tại sao Cao Đình lại tọc mạch như vậy?”

“Anh chị em, ai nói đều không giống nhau?”

Tôi kéo cô ấy lại, mặt cô ấy đỏ bừng vì tức giận.

“Không sao, không cần cãi nhau với bọn họ.”

Tôi vừa nhận được tin nhắn của Giang Mặc Bạch, anh ấy đang xuống núi.

Khi chúng tôi đi qua vùng đất không người sẽ kịp gặp anh ấy.

Tôi cũng rất muốn xem, các gia đình giàu có sẽ hòa hợp với nhau như thế nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8