Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vương Triều Năm Ấy
1

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:24:01 | Lượt xem: 2

Cơn đau vẫn còn âm ỉ trong thân thể tàn tạ, tứ chi bị chặt đứt, một xô nước lạnh dội thẳng lên đầu khiến ta bừng tỉnh, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình trở thành phế nhân.

Trong cơn đau cùng cực, ta vùng vẫy trong tuyệt vọng, thanh mai trúc mã Hứa Mộc tay cầm trường đao, nhìn ta bằng ánh mắt ghê tởm, rồi lấy một mảnh lụa trắng lau vết m.á.u trên lưỡi đao: “Quá bẩn thỉu.”

Ta không dám tin đây là người mà ta đã trân trọng trong lòng hơn mười năm.

Ta và Hứa Mộc đã có hôn ước từ nhỏ, suốt mười năm ở chốn lầu xanh, ta đã dùng tiền bán thân để chăm sóc mẫu thân ở góa của hắn, vậy mà lần gặp lại sau bao năm xa cách, bên tai chỉ còn lại một câu nói lạnh lùng:

“Quá bẩn thỉu, mang cái tên Oanh Nhi mà làm chuyện đê hèn như thế, c.h.ế.t cũng là may mắn cho ngươi rồi.”

Ta hận lắm, ta chưa từng được hưởng nửa phần vinh hoa khi Tô gia phồn thịnh, lại phải thay Tô Nguyệt Oanh gánh chịu mọi khổ cực khi gia tộc sa cơ lỡ vận.

Đê hèn? Ta không khỏi bật cười lạnh.

Tô gia phạm tội tày trời, Tô Nguyệt Oanh thân là nhi nữ của tội thần, sống ở chốn lầu xanh còn chẳng bằng một con chó. Vậy mà khi muốn ta thay nàng nhận tội, sao các người không bảo ta đê hèn?

Nước sông lạnh buốt dần nhấn chìm ta, ta lại nhớ tới mẫu thân. Ngày ấy, người quỳ trước cửa tướng quân phủ, tiếng khóc thấu trời xanh: “Con bé chỉ muốn sống thôi, nó không làm hại ai, nó có tội tình gì…”

Ta cảm giác bị ai đó lôi dậy.

“Đây chính là đại tiểu thư Tô gia, Tô Nguyệt Oanh.”

Câu nói ấy lại văng vẳng bên tai.

Suốt mười năm chốn lầu xanh, ta không biết bao lần tự hỏi, nếu ngày đó ta phủ nhận thân phận Tô Nguyệt Oanh thì sẽ ra sao.

Ta cố gắng mở mắt, hai tên lính lôi xềnh xệch ta dậy, xiềng xích nặng nề sắp sửa được đeo lên cổ.

Cảnh tượng này quen thuộc đến lạ thường, như thể ta lại quay về cái ngày gia sản bị tịch biên năm nào.

Ta lập tức mở miệng, thốt lên câu nói mà ta đã chôn giấu suốt mười năm qua: “Ta không phải Tô Nguyệt Oanh.”

Kiếp trước, khi ta bị đưa đi, phụ thân đã hứa nhất định sẽ đến cứu ta. Ông nói chỉ là thay Tô Nguyệt Oanh vào đại lao vài ngày, Tô gia sẽ lo liệu ổn thỏa, ta sẽ không phải chịu khổ.

Khi đó ta đã tin, nhưng nào ngờ, một đợi lại là mười năm đằng đẵng.

Ta nhìn thẳng vào hai tên lính: “Ta không phải Tô Nguyệt Oanh, các ngươi bắt nhầm người rồi, biết ăn nói sao với Hoàng thượng đây?”

Hai tên lính có vẻ do dự.

Phụ thân lạnh lùng đứng bên cạnh, quát lên: “Ngậm miệng lại!”

Ta lập tức chỉ vào ông ta: “Ngươi xem, đến một tên hạ nhân cũng dám quát tháo ta, ta làm sao có thể là đại tiểu thư Tô gia chứ?”

Tên lính tỏ vẻ nghi ngờ rồi thả ta ra.

Ta đứng dậy, sau lưng mọi người, ta thấy thấp thoáng vạt áo màu trắng bạc.

Ta nhếch mép cười, một tay xé toạc y phục mà phụ thân khoác lên người ta, để lộ ra bộ đồ vải thô của hạ nhân Tô gia: “Ta là nha hoàn chăm sóc hoa của Tô gia.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8