Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vương Triều Năm Ấy
3

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:24:03 | Lượt xem: 2

“Bất trung bất hiếu, không xứng làm người.” Ta không để ý đến hai người này, quỳ xuống:

“Nô tỳ vừa nghe hai quan binh nói, bệ hạ đã biết vụ án gian lận khoa cử có liên quan đến đại nhân rồi.”

Cái gì?! – Nhị lão gia thất thố đứng dậy khỏi ghế. Tam lão gia tay không ngừng xoa chuỗi hạt, trên mặt không nhìn rõ biểu cảm:

“Việc này phải làm sao đây? Gia tộc họ Tô đã phân chia từ sớm, hiện tại bệ hạ chỉ tịch biên Tô gia đại phòng, nhưng một khi vụ án gian lận được định án, toàn bộ gia tộc họ Tô sẽ không được bảo vệ.”

Kiếp trước, lão thái gia chỉ vào đại lao ba ngày đã khai ra hết mọi gian lận trong thi cử, bán quan, coi thường mạng người và ép dân thường làm kỹ nữ.

Bệ hạ tức giận đến mức tất cả nam nhân trên bảy tuổi trong nhà họ Tô đều bị giết, còn nữ nhân trong nhà thì cho vào trong kỹ viện, ngay cả nữ nhân đã thành gia lập thất cũng không trốn thoát, mà phần lớn đều được ban cho dải lụa trắng.

Chính vì mang cái tên Tô Nguyệt Oanh mà ta mới có kết cục thê thảm không bằng loài chó.

Ta cười khẩy.

Đại phu nhân lúc này lau nước mắt, nói: “Tiện tỳ này hôm nay nhất định phải bị đánh chết, nếu tất cả hạ nhân đều như nó thì biết làm sao?”

Nhị lão gia trừng mắt quát: “Đến nước này rồi mà ngươi còn nghĩ đến chuyện đánh đập hạ nhân, e là sợ trên tờ tội trạng còn thiếu một điều hay sao?”

“Nhưng mà…” Đại phu nhân còn chưa nói hết câu thì quản gia đã vội vã chạy vào.

“Không xong rồi, bọn chúng lại đến, hình như là nhắm vào Nhị lão gia và Tam lão gia.”

“Xong rồi…” Nhị lão gia thất thần ngồi phịch xuống ghế, “Tô gia lần này, coi như xong rồi.”

Trải qua kiếp trước, ta biết rõ bọn quan binh kia đi rồi sẽ lại quay lại, ngay từ đầu Hoàng thượng chưa từng có ý định tha cho chúng ta.

Nhưng ta đã đợi được một thời cơ.

Giá như trong nhà còn có người có thể đứng ra chủ trì mọi việc thì tốt biết mấy.” Ta cúi đầu khép nép nói.

Một khi hai người bọn họ bị bắt đi, trong phủ chỉ còn lại nữ nhân, đến việc tìm người ở kinh thành dâng sớ cầu xin cũng không thể làm được.

“Ta nào có không biết,” Nhị lão gia phẩy tay áo, “nhưng mà…”

Nhị lão gia đột nhiên im bặt, ánh mắt đảo qua người ta.

“Tam đệ vốn tin Phật, rất ít khi xuất hiện ở kinh thành, người quen biết hắn cũng không nhiều,”

Nhị lão gia hạ giọng, “Chúng ta tìm người thay thế Tam đệ, để Tam đệ ở lại nhà lo liệu việc kêu oan cho chúng ta, ít nhất như vậy còn có chút hy vọng.”

“Đây là tội khi quân phạm thượng!” Lão thái quân kinh hãi thốt lên.

“Mẫu thân!” Nhị lão gia nghiến răng, “Chuyện này dù có làm hay không, nhà chúng ta cũng khó mà bảo toàn, tìm người thay thế cho tam đệ, cũng chỉ là để tìm cách cầu xin Bệ hạ tha cho nhà ta một con đường sống.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8