Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Vượt Núi Cao
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:17:10 | Lượt xem: 1

Hãy quên tất cả đi, sống thật tốt, đừng bao giờ quay lại.

Mẹ tôi, mười tám năm đầu đời tràn ngập hạnh phúc và niềm vui.

Mười tám năm thứ hai là địa ngục trần gian, nhưng bà không bao giờ đánh mất trái tim mình.

Năm nay mẹ ba mươi sáu tuổi, cuộc đời bà chỉ mới bắt đầu.

Người đàn ông già nhìn tôi một lúc lâu: “Cảnh sát đang ở dưới núi.”

Tôi như không nghe thấy, chỉ cười nhẹ:

“Phần còn lại cứ để tôi lo.”

Vụ án này cần một nhân chứng.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội.

Tôi nghĩ đến những cô gái bị bán rẻ trong làng, nghĩ đến những người phụ nữ không chịu khuất phục mà bị tra tấn đến chết.

Tôi nghĩ đến những sự xúc phạm và tổn thương mà họ phải chịu đựng.

Tôi nghĩ đến mẹ.

Khi bà tôi đặt tên mẹ là “Xán”, bà mong cuộc đời mẹ sẽ rộng mở và tươi sáng, chắc chắn bà không bao giờ nghĩ rằng số phận của con gái mình lại đầy sóng gió và khó khăn đến vậy.

Ánh lửa bập bùng phản chiếu trong mắt tôi, như thể muốn thiêu rụi hết mọi nhơ nhuốc của thế gian.

Tôi khẽ nhắm mắt một lúc.

Mẹ à, quá khứ không còn quan trọng nữa.

Hãy bước tiếp, đừng quay đầu lại. 

“Đó là tất cả những gì tôi tận mắt chứng kiến và đã làm.”

Trong phòng thẩm vấn, tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào viên cảnh sát đối diện.

17

Vụ án thảm sát làng đã gây chấn động, yêu cầu điều tra kỹ lưỡng.

Hàng chục băng nhóm buôn người bị triệt phá tận gốc, những nỗi đau khổ âm thầm nay đã được phơi bày ra ánh sáng.

Ngày tôi ra tù, trời hiếm khi trong xanh đến vậy.

Nắng gắt chiếu rọi, nữ cảnh sát vỗ vai tôi: “Cô gái, quên đi quá khứ, sống tốt nhé.”

Tôi mỉm cười đáp: “Cảm ơn chị, em biết rồi.”

Những lý lẽ của cuộc sống, từ lâu đã có người dạy tôi:

“Đừng để bị thuần hóa, hãy dũng cảm.”

Sau đó, tôi một mình đi qua nhiều nơi, cuối cùng chọn miền Nam, vào làm công nhân trong nhà máy, kiếm được một công việc đủ nuôi sống bản thân.

Cô đơn, không vướng bận, cũng coi như là tự do, phóng khoáng.

Một ngày, nhà máy cho nghỉ nửa ngày đột xuất.

Tôi ghé vào tiệm tạp hóa gần trường trung học bên cạnh, mua hai gói kẹo nhảy giá năm hào.

Vị dâu tây, vị cam.

Tôi đổ hết vào miệng, khi quay lại, thấy dòng người tan học.

Trong khoảnh khắc ấy, những hạt kẹo nhảy múa dữ dội trong miệng, vị ngọt ngào mà kỳ lạ.

Tôi nghi ngờ rằng mình đã bị ảo giác.

Nếu không, tại sao tôi lại nhìn thấy mẹ?

Khuôn mặt hiền từ mà tôi đã vẽ ra trong vô số giấc mơ nửa đêm, giờ đây đang ở ngay trước mắt.

Mẹ đang nắm tay một cô bé mặc đồng phục học sinh, cúi đầu nói chuyện với cô bé.

Ánh nắng chiều chiếu rọi lên họ.

Rực rỡ, tráng lệ, bình dị.

Nhưng lại làm tôi không thể mở mắt.

Thật tốt biết bao.

Mẹ đã có một cuộc sống mới.

Mẹ có một đứa con gái mới, sạch sẽ và trong sáng.

Đó mới thực sự là kết tinh của tình yêu, mẹ chắc chắn rất yêu cô bé ấy.

Thật tốt biết bao.

Nhưng đôi chân tôi như bị cắm rễ xuống đất, không thể bước thêm một bước nào nữa.

Tôi bối rối đứng đó.

Kéo thấp vành mũ, cúi đầu, trông như một kẻ lạc lõng, khác biệt.

Khoảnh khắc lướt qua nhau, mái tóc dài của mẹ quét qua má tôi.

Hương hoa dịu dàng lướt qua đầu mũi, mùi hương như ký ức của một giấc mơ cũ.

Tôi không kìm được, rơi một giọt nước mắt.

Từ phía sau, vang lên một giọng nói ngập ngừng—

“Thanh Thanh?”

(Hết)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8