Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xin chào, tạm biệt.
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:25:01 | Lượt xem: 1

Đúng vậy, tôi muốn buông tay, như mẹ tôi nói, những gì xảy ra trong mơ hãy để kết thúc trong mơ, đừng để bản thân lún sâu vào, đừng chú tâm đến những người và những việc không quan trọng.

Tôi không muốn lãng phí nửa đời với họ, tốt nhất là trở thành người xa lạ, dù sao kiếp trước họ cũng c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn đó rồi.

Nếu họ vì lòng tham mà không chịu buông tay, thì cũng đừng trách tôi không cho họ cơ hội.

09

Rõ ràng, cuối cùng tôi vẫn quá lý tưởng hóa mọi thứ, họ không có ý định từ bỏ.

Lúc này trên diễn đàn trường học, tin đồn bay đầy trời, cơ bản đều nói tôi không biết xấu hổ, chân đạp hai thuyền.

Cũng có tin đồn nói tôi bỏ người yêu cũ, chuyển sang yêu một “tiểu thịt tươi”, nói tôi theo đuổi Kỷ Minh mà bị từ chối…

Thậm chí còn có bài đăng của Triệu Tấn Nguyên, nói: “Tương Tương, anh đợi em quay đầu, anh sẽ ở đó, em quay đầu là sẽ thấy, chỉ cần em ngoảnh lại…”

Tôi thật sự bật cười vì tức giận, lập tức tìm đến phòng học của Kỷ Minh, theo đám đông lẻn vào ngồi cạnh anh ấy.

“Xin lỗi, những tin đồn trên diễn đàn trường làm liên lụy đến cậu rồi.”

Trước khi vào học, tôi nhỏ giọng xin lỗi cậu ấy. Tôi không ngờ rằng thủ đoạn của Triệu Tấn Nguyên và Lâm Lâm lại tệ đến mức kéo người vô tội xuống bùn, khiến Kỷ Minh suýt nữa bị gán mác “kẻ thứ ba” bởi dư luận.

“Không ảnh hưởng đến tôi.”

Tôi nhìn xung quanh, bên cạnh cậu ấy vẫn không có ai, những chỗ ngồi gần đó đều trống, như thể xung quanh cậu là một vòng tròn với bức tường cao bảo vệ bản thân khỏi những ảnh hưởng tiêu cực từ bên ngoài.

Người ở bên trong bức tường, quả thực không bị ảnh hưởng.

Cậu ấy giống như một sự tồn tại độc lập với thế giới này, những xô bồ ngoài bức tường không liên quan đến cậu ấy, thế giới của cậu ấy luôn sạch sẽ và tươi đẹp.

Đột nhiên tôi có chút không đành lòng, không muốn kéo cậu ấy vào vũng lầy.

Đối với cậu ấy, tôi chắc hẳn chỉ là một người đột nhiên xuất hiện, khuấy động sự yên bình vốn có, đưa cậu vào những rắc rối của thế giới.

“Xin lỗi, đã làm phiền cậu trong thời gian qua.”

“Không sao đâu.”

“Chuyện này tôi sẽ giải quyết, sau này sẽ không làm phiền cậu nữa.”

Bút của Kỷ Minh dừng lại một chút, rồi chuông báo vào lớp vang lên, giáo viên đã đứng trên bục giảng, tôi không thể lẻn đi được.

Không khí trở nên im lặng, Kỷ Minh chăm chú nghe giảng, yên tĩnh như thường lệ.

Chỉ trừ lúc gần hết giờ, cậu ấy đưa qua cho tôi một tờ giấy ghi chú.

“Không đến nghe nhờ nữa à?”

Nói ra thì, tôi đã mượn cớ nghe nhờ để theo dõi Kỷ Minh đã gần một tháng rồi, cậu ấy đột nhiên hỏi vậy, tôi lại có chút không nỡ.

Nhưng cậu ấy hỏi vậy có nghĩa là gì?

Không muốn tôi đến, hay muốn tôi đến?

“Cậu muốn tôi đến lớp không?”

Tôi đẩy lại tờ ghi chú, chờ đợi câu trả lời của cậu ấy.

“Không thể bỏ cuộc giữa chừng được.”

Cho đến hết giờ, cậu ấy mới nói ra câu này.

Trong lớp ồn ào náo nhiệt, nhưng tôi chỉ nghe thấy mỗi câu nói đó.

Lúc tôi định rời đi, cậu ấy liền ở sau lưng nhét vào tay tôi một tờ giấy, rồi nói một câu khiến tôi khó từ chối.

“Chị, chị sẽ không bỏ cuộc chứ?”

“Tất nhiên rồi.”

Tôi quay đầu nhìn Kỷ Minh, lúc này trông cậu giống như một chú chó nhỏ bị bỏ rơi, tay siết chặt cây bút, cố gắng để không nhìn tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8