Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xin chào, tạm biệt.
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:24:57 | Lượt xem: 3

Tôi không đi theo kịch bản, không như cô ấy mong đợi mà chấp nhận bị tẩy não, ngược lại còn bắt đầu khóc thút thít.

“Đàn anh, em biết em không nên xuất hiện, em thực sự rất xin lỗi. Có phải vì em xuất hiện mới khiến hai người chia tay không? Đàn chị vừa nói mình hay nghi ngờ, chắc chắn là chuyện xảy ra sau khi hai người yêu nhau rồi chúng ta mới quen nhau phải không? 

Đàn chị, lúc đó em thực sự không biết đàn anh đã có người yêu rồi, đàn anh cũng nói mình độc thân, nhưng có thể anh ấy chỉ là giận dỗi chị thôi, đều tại em không nhận ra…”

07.

Rõ ràng tôi nhìn thấy trên mặt Lâm Lâm có một thoáng ngạc nhiên, tiếp theo là sự hối hận khi lỡ mồm. 

Triệu Tấn Nguyên bên cạnh thì vội vàng đưa khăn giấy an ủi tôi, đồng thời còn lườm Lâm Lâm một cái, có lẽ là trách cô ấy nói năng lung tung.

“Không có đâu, là em nghĩ nhiều rồi, anh và cô ấy thực sự đã chia tay từ lâu rồi. Anh cũng chỉ theo đuổi em sau khi anh và cô ấy chia tay trong hòa bình thôi, Tương Tương, em phải tin anh chứ.”

“Không, em… em vẫn nên đi trước đã, đàn anh ơi, sau này chúng ta không liên lạc nữa nhé. Em hy vọng anh có thể quay lại với đàn chị, em cũng không muốn bị người ta nói là kẻ thứ ba.”

Tôi cầm túi kiên quyết bước ra ngoài, ngay lập tức đóng cửa lại, không cho họ chút thời gian phản ứng nào rồi quay vào phòng bên cạnh.

Làm gì có ai phát rồ mà đi tin kẻ lừa đảo chứ?!

Kẻ lừa đảo và trà xanh cứ để họ với nhau đi, có được không?!

Tôn trọng, chúc phúc, khóa chặt, và vứt chìa khóa xuống biển rồi.

Hiện tại tôi đang ở phòng riêng số một, lúc nãy là phòng riêng số hai. Ai cũng biết, phòng riêng số một là của Kỷ Minh đã bao trọn gói trước giờ, vì người này mắc chứng sợ xã hội và ưa sạch sẽ, thường không giao du với ai, nơi này là nhà ăn riêng của anh ta.

Kỷ Minh, nổi tiếng là sợ xã hội và ưa sạch sẽ, đồng thời cũng là một trong những ông chủ kim cương nổi tiếng trong tương lai. 

Kiếp trước tôi chỉ thấy ảnh của Kỷ Minh trên TV, vị tài phiệt trẻ tuổi không bao giờ lộ diện, luôn hành sự kín đáo này là đối tượng mơ ước của biết bao người.

“Xin lỗi, có thể cho tôi mượn chỗ này để trốn một lát được không? Có người đang tìm tôi, tôi không muốn bị phát hiện.”

Tỏ ra yếu thế, thể hiện mình không có ác ý, đồng thời giữ một khoảng cách nhất định, đó là phép lịch sự và tôn trọng cơ bản đối với người khác.

Kỷ Minh ngồi trong góc, nhíu mày nhưng không từ chối, chỉ gật đầu rồi tiếp tục ăn tối.

Căn phòng yên tĩnh, tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng đũa va chạm và tiếng ồn ào bên ngoài. Dĩ nhiên, còn có tiếng cãi nhau không thể bỏ qua từ phòng bên cạnh…

“Anh mau đi theo cô ấy đi!”

“Đi theo cái gì? Người ta đi mất rồi, đều tại em ý, sao phải tranh giành làm gì, đã nói dỗ dành cô ấy xong, sau này chúng ta sẽ vô tư hưởng thụ, sao em cứ nhất định phải khiêu khích cô ấy mới được sao?!”

“Đều là lỗi của tôi á? Nếu anh thật sự có năng lực, thì tự dỗ cô ấy đi, cần gì tôi ở đây chịu đựng? Tôi thấy khó chịu thì sao? Nhìn bạn trai của tôi thân mật với người phụ nữ khác mà tôi không thể nổi giận sao?!”

“Em khóc cái gì? Anh chỉ thích em, vậy mà em không biết sao, thôi được rồi, đừng khóc nữa, ngày mai anh sẽ nghĩ cách khác.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8