Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xin Phu Nhân Tự Trọng
Chương 09

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:25:46 | Lượt xem: 2

Hộ bộ thượng thư Đới đại nhân cũng chạy tới đây, chỉ nghe thấy một tiếng bạt tai thanh thúy vang lên: “Ai bảo ngươi ra ngoài lắm lời như thế, còn chưa đủ mất mặt xấu hổ hay sao? Chờ đến khi trở về ta sẽ xử lý ngươi một phen, còn bây giờ ngươi còn chờ ta tự mình đuổi ngươi đi sao?”

Đới đại nhân quát di nương một tiếng rồi nở nụ cười bồi tội với ta, nói mấy câu coi chuyện lớn hóa nhỏ, coi án nha môn thành việc nhà.

Mọi người ở tiền triều làm việc, bận rộn đến nỗi cả ngày không ngẩng đầu lên được, ta cũng không muốn làm khó ông ấy: “Hậu viện của Đái đại nhân nhiều người nhiều miệng, sau này cần phải quan tâm hơn.”

“Tất nhiên tất nhiên.” Đới đại nhân đáp ứng rồi nhanh chóng dẫn người đi.

Bùi Tri Hạ vừa mới ý thức được bộ dáng chanh chua của mình bị người ta nhìn thấy, lúc ngồi trong xe ngựa còn hoảng hốt không thôi. “Điện hạ thích nhất là nữ tử ôn nhu hiền thục, sợ rằng hôm nay điện hạ đã chán ghét ta rồi.”

“Nàng có thể bảo vệ ta, ta rất vui.” Ta giơ tay kéo vai Bùi Tri Hạ lại.

“Thật sao?” Bùi Tri Hạ cẩn thận hỏi.

Ta nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi Bùi Tri Hạ, chậm rãi hôn lên: “Ta ăn hết sạch mấy thứ từ ngữ ô uế này, coi như phu nhân chưa từng nói qua.”

“Vậy chàng ăn nhiều một chút, coi như ta dự chi trước.” Bùi Tri Hạ chọc ghẹo lại ta.

“Được.”

Dường như nàng tin ta không có tâm tư nạp thiếp nên dạo gần đây, Bùi Tri Hạ yên tĩnh không ít.

Hoặc có lẽ là vào mùa hè, thời tiết quá nóng khiến nàng thật sự không có tâm tình nghĩ đến chuyện gì khác.

“Ngày mai là sinh thần tổ mẫu, thần thiếp phải về nhà một chuyến.” Bùi Tri Hạ thông báo trước một tiếng với ta.

8.

Sinh mẫu của Bùi Tri Hạ mất sớm, thuở nhỏ đã được nuôi dưỡng ở viện của Bùi lão thái thái, đương nhiên sẽ thân cận với tổ mẫu hơn một ít.

Ngày mai ta không có việc gì làm, vì thế ta đề nghị hai người chúng ta cùng nhau hồi phủ chúc thọ.

Bùi Tri Hạ nghe xong rất vui mừng, lập tức phân phó Tiểu Hà đi lấy xiêm y đã đặt làm cho ta từ tháng trước.

Ta nói: “Không cần phiền phức như vậy.”

“Tứ muội muội có phu quân ở rể là đệ nhất mỹ nam kinh thành, ngày mai tiểu tướng công không thể bị người ta so sánh được.” Tiếng lòng Bùi Tri Hạ nói y như thế.

Ta nghe xong mà dở khóc dở cười, hình như nữ quyến Bùi gia đều có chấp niệm rất lớn với tướng mạo của vị hôn phu nhỉ.

Ngày hôm sau ta không cần vào triều, vốn định ngủ bù thì lại Bùi Tri Hạ kéo lên rửa mặt, chải đầu, trang điểm khiến ta có loại ảo giác ta sắp vào cung tuyển tú.

“Trông ổn một chút là được rồi, ta đã là lang quân rồi, sao còn phải ăn mặc lộng lẫy hoa hòe làm gì!” Ta cảm giác mỗi một sợi tóc của ta đều bị Bùi Tri Hạ giày vò một lần mới chịu buông tha.

“Nam vị duyệt kỷ giả dung (*), điện hạ nhẫn nhịn vì thiếp thân một chút đi.”

(*) Nam vị duyệt kỷ giả dung: nam nhân vì người mình yêu mà tô điểm nhan sắc.

Bùi Tri Hạ ngụy biện hết lần này đến lần khác.

Thấy ta có chút không kiên nhẫn, Bùi Tri Hạ lại dùng mỹ nhân kế nâng mặt ta lên vừa hôn vừa mổ, còn hứa hẹn tối nay sẽ cho ta chơi chút đồ mới mẻ.

Còn dám nói những lời hoang đường này nữa… Một lời đã định!

Bởi vì ra cửa chậm trễ nên hai người chúng ta là người cuối cùng đến nơi.

“Tri Hạ tới rồi, con mau tới đây cho tổ mẫu xem.” Bùi mẫu mừng rỡ tiến lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8