Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xin Phu Nhân Tự Trọng
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:25:53 | Lượt xem: 2

“Ta biết rồi.” Bùi Tri Hạ rầu rĩ đáp ứng.

“Vì ta muốn nhìn thấy nàng đầu tiên.” Ta lừa gạt Bùi Tri Hạ như thế.

Bởi vì lời âu yếm vĩnh viễn không thể thực hiện này, nàng vui vẻ hẳn lên mà trong lòng ta lại cảm thấy chua xót vô cùng.

12.

Nửa năm sau khi ta và Bùi Tri Hạ thành hôn, nàng có thai, ta thường xuyên nhẹ nhàng vuốt ve bụng nàng, từ lúc bụng nàng phẳng lì đến khi dần dần nhô lên.

“May mà điện hạ không nhìn thấy gì, nếu không chắc điện hạ sẽ thấy ta xấu xí lắm.” Sau khi Bùi Tri Hạ mang thai, nàng hay sầu lo vô cớ vì vẻ bề ngoài của mình.

Từ lúc nàng gả cho ta thì ta đã mù rồi, hiện tại còn rối rắm cái gì đây?

Lý ma ma nói với ta rằng tâm tình của nữ tử mang thai đều không ổn định, mong ta thông cảm cho nàng.

Vậy ta có thể làm sao bây giờ, dù sao ta cũng là người mù, chỉ biết nhắm mắt nói dối mà thôi.

Ta nói ta thích khuôn mặt như trăng tròn của nàng, thích cái bụng tròn trịa của nàng, thích sự mềm mại khi ta ôm nàng vào lòng.

Nói nhiều như vậy, dần dần ta cũng tự mê hoặc bản thân luôn. Ngày đó ở trên đường, có một cô nương cố ý ngã vào lòng ta, ta chỉ cảm thấy phần da bọc xương đánh vào n.g.ự.c khiến ta đau đớn.

“Ngươi chưa ăn cơm sao?” Ta vừa nói ra những lời này đã trực tiếp chọc cho người ta khóc òa.

Kinh thành bắt đầu thịnh hành kiểu mẫu mỹ nữ đẫy đà đã là chuyện của mấy năm sau, khi đó nữ nhi Minh Thiền của ta đã được năm tuổi.

Lý ma ma nói Tiểu Minh Thiền thật sự rất đáng yêu, có tám phần giống với ta lúc còn bé.

Ta không bình phẩm về tướng mạo của con bé nhưng tính cách kia chắc chắn không giống ta chút nào mà giống hệt như Bùi gia, tuổi còn nhỏ đã trông mặt mà bắt hình dong.

“Từ ca ca đẹp trai như vậy, sao có thể là lỗi của huynh ấy được, nhất định là lỗi của người khác rồi.” Minh Thiền nói với ta như vậy.

“Sau này con tránh xa tiểu tử họ Từ một chút, trong lòng hắn toàn ý nghĩ xấu xa thôi.” Người khác không biết chứ chẳng lẽ ta lại không biết sao, tiểu tử kia còn nhỏ mà đã giở trò lôi kéo lòng người.

Từ trước đến nay ta đều phải đóng vai ác, còn Bùi Tri Hạ diễn vai hiền: “Chàng quát Minh Thiền được cái gì đâu, đồng ngôn vô kỵ (*).”

(*) Đồng ngôn vô kỵ: trẻ con nói chuyện không biết kiêng kỵ.

Bởi vì Minh Thiền giống như phiên bản thu nhỏ của ta, Bùi Tri Hạ cực kỳ cưng chiều Minh Thiền.

Suốt nhiều năm trị liệu, hiện giờ ta cũng có thể thấy được một ít đường nét mơ hồ, ít nhất không đến mức lảo đảo khi đi đường.

“Khi nào phụ thân mới có thể nhìn thấy đây?” Minh Thiền luôn hỏi ta như vậy.

Bùi Tri Hạ dỗ dành con bé: “Đợi đến lúc Tiểu Minh Thiền thành thân là phụ thân sẽ nhìn thấy.”

Có lẽ là do trời cao chiếu cố, dưới sự kiên nhẫn tìm y hỏi dược của Bùi Tri Hạ, đến khi Minh Thiền đến tuổi cập kê, thị lực của ta đã dần dần khôi phục.

Bộ dáng Bùi Tri Hạ ngày càng rõ ràng trước mắt ta, còn Bùi Tri Hạ rất bất mãn.

“Lúc còn trẻ, thần thiếp như cành liễu mảnh mai, sắc mặt tươi tắn rạng rỡ, cũng được coi là mỹ nữ ở kinh thành đó!”

“Ừm, hiện tại vẫn vậy.” Ta nâng khuôn mặt nàng lên, gần đến mức có thể nhìn thấy bộ dáng của ta trong mắt nàng.

Sắc mặt Bùi Tri Hạ hơi nóng: “Điện hạ rất biết cách dỗ người, giờ eo của ta đã không còn nhỏ như xưa nữa rồi!”

Ta chậm rãi vuốt ve nếp cười tinh tế nơi khóe mắt nàng, mỗi một cái đều chứa đầy tình yêu suốt bao năm tháng chưa từng mang đi.

Tình yêu của nàng mới là liều thuốc tốt nhất để ta thấy được ánh sáng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8