Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuân Hoa Còn Vương Vấn – Mễ Hoa
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-03-09 23:42:26 | Lượt xem: 3

Ta ngây ngốc nhìn, mãi đến khi Yểu Nương đi tới, lay ta một cái: “Nhìn trúng rồi? Ánh mắt của tên tiểu tử Phượng Bá Niên kia cao lắm đấy, có tiền cũng chưa chắc đã có được hắn ta đâu.”

Ta đỏ mặt: “Hắn ta là ai vậy?”

“Muội đến đây lâu như vậy rồi, vậy mà không biết hắn ta là ai sao?”

Yểu Nương có chút kinh ngạc: “Chưa nghe nói đến nam kỹ Phượng Bá Niên của Vãn Nguyệt Trúc sao?”

Ta cẩn thận nhớ lại, hình như đã từng nghe nói đến người này.

Thế gia đại tộc ở Giang Nam đa phần là văn nhân nhã sĩ, thích ngâm thơ đối câu, cũng thích âm luật sáng tác.

Tiền Đường có Xuân Nhật lâu, cũng có Vãn Nguyệt Trúc, đều là nơi phong nguyệt nổi tiếng.

Khác biệt chính là, Vãn Nguyệt Trúc toàn là nam kỹ.

Yểu Nương nói: “Phượng Bá Niên không giống những nam kỹ khác, cho dù là Lâm An quận vương đến đây, nếu hắn ta không muốn gặp cũng sẽ từ chối, quận vương kia lại đặc biệt thích hắn ta, coi hắn ta như tri kỷ, thứ tốt gì cũng đưa đến cho hắn ta.”

Yểu Nương nói hắn ta kiêu ngạo, nữ nhân muốn tiếp cận hắn ta càng nhiều hơn, thường xuyên vung tiền như rác cũng chỉ muốn ngủ với hắn ta một lần.

Phượng Bá Niên cũng không phải là người không gần nữ sắc, lúc tâm trạng tốt sẽ tổ chức bán đấu giá đêm xuân, ai trả giá cao hơn người đó có được.

Thường thường vào lúc này, có vài nữ nhân sẽ như phát điên, ngay cả kỹ nữ ở Xuân Nhật lâu cũng đến tham gia đấu giá.

Nhưng hắn ta lại rất không theo quy tắc, nữ nhân trả giá cao nhất, nếu hắn ta không vừa mắt, cũng sẽ ung dung rời đi.

Nói trắng ra chính là những nữ nhân kia muốn ngủ với hắn ta, kỳ thực đều là bị hắn ta lựa chọn, còn phải trả một số tiền lớn để hắn ta ngủ.

Yểu Nương hỏi ta có muốn hắn ta hầu hạ hay không, lần sau đấu giá, nàng ấy có thể vác mặt mũi ra ngoài hỏi xem có thể đi cửa sau hay không.

Ta vừa nghe, tai mặt đỏ bừng, trong lòng rét lạnh, liên tục xua tay.

Ban đầu ta tưởng chuyện này cứ như vậy mà thôi.

Không ngờ mấy ngày sau, Yểu Nương phái người đến mời ta, thần thần bí bí nói là có chuyện lớn.

Lúc đó trời đã dần tối, ta buông khung thêu xuống, đến Xuân Nhật lâu một chuyến.

Còn chưa đến nơi đã bị đám người Yểu Nương lôi kéo đến Vãn Nguyệt Trúc bên cạnh.

Sau đó ta trơ mắt nhìn đám người Yểu Nương đặt cược cho ta, mười mấy nữ nhân điên cuồng hét giá.

Yểu Nương liên tục hỏi ta: “Giá thấp nhất của muội là bao nhiêu, nhanh lên nhanh lên.”

Mặt ta đỏ bừng, dưới ánh mắt mong chờ của các nàng ấy, ngượng ngùng nói: “Ta chỉ mang theo một lượng bạc.”

Đám người Yểu Nương không thể tin nổi nhìn ta, kinh hô: “Một lượng bạc cũng muốn ngủ với Phượng Bá Niên?”

Giọng nói quá lớn, xung quanh bỗng chốc im lặng như tờ.

Thiếu niên mặc y phục đỏ rực đang ngồi lười biếng ở cách đó không xa, híp mắt, nhìn về phía ta với ánh mắt kinh ngạc.

Ta lấy tay che mặt, kéo kéo tay áo đám người Yểu Nương: “Đi thôi, chúng ta mau đi thôi.”

Yểu Nương hất tay ta ra, vô cùng tùy ý hô to về phía thiếu niên kia: “Phượng Bá Niên, một lượng bạc có cho ngủ hay không, không cho ngủ chúng ta đi đây, Kiệm Kiệm nhà chúng ta là người đàng hoàng.”

Ta thật sự xấu hổ muốn c h ế t, cúi đầu định bỏ chạy.

Không ngờ thiếu niên mặc y phục đỏ rực kia lại cười một tiếng đầy thích thú, lười biếng nói: “Được thôi, vậy một lượng bạc.”

Bước chân ta khựng lại, ngay cả giọng nói của hắn ta, vậy mà cũng giống hệt Chu Ngạn trong ký ức của ta.

Tối hôm đó, ta ở lại Vãn Nguyệt Trúc.

Dù sao cũng đã bỏ ra một lượng bạc, không làm gì đó thì có lỗi với số tiền vất vả kiếm được này.

Phượng Bá Niên mới mười bảy tuổi, còn trẻ như vậy.

Hắn ta uống chút rượu, lông mày nhướng lên, đôi mắt long lanh, tựa cằm lên vai ta, ái muội nói: “Tỷ tỷ, trời sắp sáng rồi, chúng ta phải kịp thời hành lạc…”

Một tiếng “tỷ tỷ” kia, khiến ta toàn thân tê dại, ta không quen né tránh, đứng dậy: “Là ta bỏ tiền, hẳn là khách của ngươi, chẳng phải nên nghe theo ta sao?”

Thiếu niên ngẩn người, đôi mắt xinh đẹp nhuộm ý cười: “Sao vậy, tỷ tỷ sợ rồi sao? Không tin tưởng kỹ thuật của ta?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8