Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuống Tóc Làm Ni Cô
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:26:31 | Lượt xem: 3

13

Sau một năm, ta đã mười sáu tuổi.

Ta vuốt cằm, cảm thấy mình hẳn là nên tuyển rể vào cửa.

Bây giờ ta cũng là một gia đình giàu có.

Ta do dự giữa sĩ tử vào kinh dự thi và thanh niên trong thôn trang.

Cuối cùng nghĩ đến nhiều người đọc sách hay phụ lòng, ta vẫn chọn một tiểu tử tướng mạo ưa nhìn, dáng người cao lớn, thể chất cường tráng để ở rể.

Ta định tuyển chàng trai ở rể tên là Phùng Đại Tráng.

Phùng Đại Tráng thân thế rất thê thảm.

Lúc hắn sáu tuổi, mẹ hắn đã chết, cha hắn tái hôn.

Sau đó hắn liền trải qua cuộc sống gian khổ bị mẹ kế ngược đãi, cha ruột không yêu.

Công việc nặng nề nhất trong nhà do hắn làm, nhưng hắn chỉ có thể ngủ trong chuồng bò.

Ăn cũng khó coi.

Mặc cũng khó coi.

Nhưng tâm tính người này rất tốt.

Là một cái bánh bao mềm, mặc cho đánh mặc cho mắng.

Cho hắn một cái bánh bao, hắn cảm động đến rơi nước mắt.

Cha và mẹ kế hắn nghe nói ta tìm ở rể, lập tức muốn đem hắn bán.

14

Ta gọi Phùng Đại Tráng tới.

Ta hỏi hắn: “Ngươi nguyện ý ở rể sao?”

Sắc mặt hắn đỏ bừng, gật đầu.

Ta nói: “Sau khi ngươi ở rể, cũng chỉ có thể nghe lời ta, không thể liên lạc với người nhà nữa, tương đương bán cho ta. Ta bảo ngươi làm cái gì, ngươi đều phải làm cái đó.”

Hắn vội vàng gật đầu: “Ta nguyện ý.”

Nói xong, còn ngượng ngùng liếc mắt nhìn ta một cái.

Ta bảo hắn đi gọi cha mẹ hắn lại đây.

Nhìn bóng lưng hắn, ta nghĩ thầm, thật sự là tiện nghi cho hắn.

Ta thiên tư quốc sắc như vậy, không chỉ muốn cùng hắn thành thân, còn tặng lễ đính hôn cho hắn!

15

Cha ruột và mẹ kế của Phùng Đại Tráng cũng không dám đòi nhiều.

Họ còn muốn thuê ruộng nhà ta nữa.

Ta để cho bọn họ vẽ khế ước, lại để cho người đến chứng kiến, Phùng Đại Tráng liền tương đương với tướng công ta mua được.

Sau đó Phùng Đại Tráng liền theo tôi trở về kinh thành.

Tuy rằng mua hắn về, nhưng ta vẫn phải quan sát một chút nhân phẩm của hắn.

Qua hai tháng, hai chúng tôi liền thành hôn.

Ta cảm thấy tốt hơn khi có thêm một lực lượng lao động trong nhà.

Phùng Đại Tráng giống như một con bò.

Bất cứ điều gì ta bảo hắn làm, hắn sẽ làm.

Rất vâng lời.

Hơn nữa còn làm rất tốt.

Và hắn rất dễ hài lòng.

16

Lúc ở thôn trang, ta cho hắn một cái bánh bao, hắn vừa ăn, vừa chảy nước mắt.

Ta hỏi hắn vì sao khóc, hắn nói hắn không nghĩ tới, từ sau khi mẹ hắn chết, hắn được ăn thứ tốt như thế từ một người xa lạ.

Vào thành, ta chuẩn bị quần áo, giày dép cho hắn. Hắn ngơ ngác, quỳ xuống dập đầu với ta, nói nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp ta.

Hắn khiến lòng ta chua xót không thôi.

Đêm hôm thành hôn, sau khi động phòng, hắn khóc bù lu bù loa.

Hắn biết cha cùng mẹ kế đối với hắn không tốt, hắn muốn làm việc nhiều, hy vọng bọn họ có thể đối tốt với hắn.

Nhưng hắn có làm nhiều hơn nữa, bọn họ cũng sẽ không nhìn hắn.

Còn nói hắn không làm gì mà ta lại đối với hắn tốt như vậy.

Ta nghĩ thầm, quả thật hắn lớn lên không tệ.

Hơn nữa trở về kinh thành, hắn không cần mỗi ngày ra đồng làm việc, trắng một ít, lại cường tráng khôi ngô, mang ra ngoài cũng có mặt mũi.

Đứng cạnh ta, trông rất ổn. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8