Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuống Tóc Làm Ni Cô
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:26:34 | Lượt xem: 2

23

Trở về nhà.

Ta nhanh chóng giấu hết tiền.

Ta vốn đang thương xuân bi thu, cảm khái vận mệnh đối với ta không tốt, không thể cho ta một đoạn tình cảm lâu dài.

Nhưng nhìn ngôi nhà của ta càng lúc càng lớn, còn có càng ngày càng nhiều tiền bạc.

Ta lại biết ơn cuộc sống.

Ít nhất, mỗi một người đàn ông xuất hiện trong cuộc đời ta, đều cho ta thứ ta muốn.

Ai có thể nói, ta bị người kia phụ lòng?

Chỉ cần còn sống, có thể gặp được chuyện tốt.

Cho nên, ta lại nâng tinh thần nghênh đón cuộc sống mới.

Nhưng Lưu phu nhân lại dẫn người đến cửa hàng của ta.

Lần này không cần bà ta mở miệng, ta huýt sáo một tiếng, hai mươi người to con đứng ra chặn người.

Con trai bà ấy cho ta nhiều tiền như vậy, ta đương nhiên phải thuê rất nhiều người để bảo vệ an toàn của mình.

24

Vốn tưởng rằng Lưu phu nhân đến bới móc.

Không nghĩ tới bà ta lập tức quỳ gối trước mặt ta, cầu xin: “Điêu cô nương, lần trước là ta không đúng, cầu ngươi, để cho nhi tử ta trở về đi. Ta làm mẹ, thật sự không muốn con mình đi làm hòa thượng.”

Ta nghĩ về con trai ta.

Thằng bé chính là cục cưng của ta.

Nếu tương lai, thằng bé vì một nữ nhân mà làm hòa thượng, ta sẽ tự tát mình một cái vì không dạy tốt, sau đó sẽ tát c.h.ế.t nó.

Thật không có tiền đồ.

Nhưng Lưu Văn Kiệt vì ta mà đi xuất gia.

Ta cảm thấy y là một người đàn ông tốt, thật sự yêu ta.

Là chuyện nên làm.

Tôi im lặng.

Bà già này, lần trước đập cửa hàng của ta, còn buông lời tàn nhẫn.

Thật sự cho rằng ta dễ nói chuyện như vậy sao?

Ma ma phía sau bà ta tiến lên, đưa cho ta mấy tờ ngân phiếu, nói: “Điêu cô nương, đây là bồi thường lần trước.”

Ta nhìn, khinh thường nở nụ cười: “Chút tiền ấy, ta còn không để vào mắt. Ngoại trừ bà bồi thường cho ta một vạn lượng thì may ra.”

25

Lưu phu nhân cắn răng đưa ra.

Ta thở dài: “Vạn nhất y không nghe lời ta, vậy phải làm sao bây giờ? Dù sao hiện tại y đã chẳng còn hy vọng nào.”

Lưu phu nhân cắn răng nói: “Nếu nhi tử khăng khăng muốn cưới ngươi, chúng ta cũng mặc kệ. Bất quá, ngươi phải bỏ qua cuộc sống này. Ở Lưu gia giúp chồng dạy con cho ta.”

Ta âm thầm trợn trắng mắt.

Ta đi đến chùa.

Lưu Văn Kiệt còn đang tu hành.

Nhìn thấy ta, đôi mắt y sáng lên và mờ dần.

Ta cũng nhìn y.

Trông y thật sự rất đẹp trai.

Vừa nhìn, liền biết là tiểu thiếu gia được người nhà bảo vệ rất tốt, chưa từng chịu khổ gì.

Giọng y khàn khàn: “Tiểu Thiền, nàng đến thăm ta?”

Ta lắc đầu thở dài: “Văn Kiệt, huynh tội gì phải như vậy?”

Y cực kỳ bi thương: “Trong lòng ta khó chịu, vừa nghĩ tới tương lai không thể cùng một chỗ với nàng, cưới người ta không yêu, trong lòng rất khổ sở, cảm thấy cuộc sống không có ý nghĩa, chỉ muốn chết.”

Ta khích lệ nói: “Vậy huynh không thể rời khỏi gia tộc, đến ở cùng với ta sao?”

Y nhìn ta: “Đó là bất hiếu.”

26

“Aizzz… Vậy ta cũng phải cô độc sống quãng đời còn lại. Huynh không cần làm khó minh. Ta có thể lo liệu dù bị người ta khi dễ đánh chửi, ta tin rằng ta có thể vượt qua.”

Nói xong, ta liền nhẹ giọng khóc nức nở.

Y thần sắc kích động, nói: “Không được, ta nhất định phải bảo vệ tốt nàng!”

“Vận mệnh như vậy, còn cách nào?”

Y siết chặt nắm đấm: “Từ nay về sau, không còn Lưu Văn Kiệt nữa.”

???

Lưu phu nhân nhìn thấy Lưu Văn Kiệt, rất là cao hứng, nói y gầy, phải nhanh chóng trở về hầm canh bổ sung cho y.

Nhưng Lưu Văn Kiệt đẩy tay mẹ ra: “Mẫu thân, từ nay về sau, coi như con trai đã chết. Con trai muốn ở cùng một chỗ với Tiểu Thiền. Trên thế giới không còn Lưu Văn Kiệt nữa.”

Lưu phu nhân sững sờ nhìn y.

Ánh mắt sắc bén nhìn ta chằm chằm.

Ta sờ sờ mũi: “Phu nhân, người nghĩ xem, người để cho y cưới ta, người còn có khả năng ôm cháu trai, nếu người không cho y cưới ta, người ngay cả con trai cũng không có.”

“Văn Kiệt, con điên rồi. Ta là mẫu thân của con, quả phụ này có cái gì tốt, rót mê hồn hương, con không cần cô nương trong sạch lại muốn ở cùng với quả phụ, con bị gì thế?”

Lưu Văn Kiệt bất mãn nói: “Mẫu thân, người quá dung tục. Tình yêu thuần khiết vô cùng, chỉ nhìn linh hồn chứ không nhìn những vật ngoài thân. Hơn nữa quả phụ làm sao, Tiểu Thiền còn có con trai, chứng minh nàng có thể sinh con.” 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8