Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Đừng Ngông Với Chế
Chương 12. Tư tưởng hoang đường

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:27:24 | Lượt xem: 2

Sau đó, khi Triển Ngọc Đường tỉnh dậy, ta đã như một pho tượng m.á.u tan nát, xương trắng hiện rõ sau lớp da lưng, ngã gục trên người hắn.

Sau đó nữa, mạng sống của ta được bảo toàn, nhưng trên tấm lưng vốn mịn màng giờ đây hằn lên một mảng sẹo dài ghê rợn.

Hàng năm, cứ vào đêm trăng tròn, vết thương ấy lại đau nhức khôn cùng.

Triển Ngọc Đường đã tự tay xăm hình Loan Phượng lên lưng ta để che đi vết xịu, lại dốc hết sức tìm kiếm một loại thuốc giảm đau hiệu quả.

Và giờ đây, vị thần y đó đã được hắn mời vào cung, giữ chức thượng quan của Ngự y quán.

Thế nhưng tính tình vị thần y này rất quái lạ, hằng năm đều bắt Nhiếp chính vương tài ba vô song tỷ thí cưỡi ngựa với mình.

Nếu không, sẽ không đưa thuốc.

Vì thế, dù Nhiếp chính quyền khuynh triều dã, bận trăm công nghìn việc, nhưng năm nào tới ngày hội đua ngựa, hắn vẫn sẽ đến đúng hẹn, chỉ để xin cho ta một lọ thuốc giảm đau.

Chuyện của Mai Thu Hương, Triển Ngọc Đường không để ta ra mặt. Hắn nói nếu đến chuyện nhỏ này mà hắn cũng xử lý không xong, thì ta nên thay phu quân khác đi.

Đúng vậy, nếu ta đích thân ra tay chẳng phải là nể mặt ả ta quá sao? Ta sẽ không cho ả ta cơ hội đến gần ta để nói chuyện.

Triển Ngọc Đường kể rằng hôm ấy ở trường đua, Mai Thu Hương đã nói với hắn rất nhiều lời kỳ quái.

Rằng ả ta muốn cứu rỗi hắn, muốn bên cạnh hắn, muốn cùng hắn thống lĩnh thiên hạ.

Ta cười đến nỗi nước mắt chảy ra.

Ả ta đang muốn cứu rỗi ai chứ?

Nhiếp chính vương một khi nổi giận thì trăm vạn xác c.h.ế.t chất chồng, m.á.u chảy thành sông, thiên hạ có mấy ai không sợ hắn? Ai có thể ức h.i.ế.p hắn mà cần ả ta cứu rỗi?

Ta bảo Triển Ngọc Đường truyền lời cho Tiểu Hoàng đế, ban thưởng thật nhiều cho Mai Thu Hương.

Liên tục nhiều ngày, những phần thưởng giá trị liên tục được chuyển đến viện của Mai Thu Hương.

Triển Ngọc Đường cầm trâm cài tóc bằng ngọc muốn cài lên tóc ta. Thử mấy lần vẫn không thể cài được, hắn liền vứt trâm cài đi, dùng tay vuốt ve mái tóc của ta.

– Chiêu Chiêu, nàng chơi đủ chưa?

Ta chớp chớp mắt, cười tươi như hoa:

– Chưa. Ta vẫn còn muốn chơi đùa thêm chút nữa!

Sau khi nhận được vô số phần thưởng hậu hĩnh, cuối cùng Mai Thu Hương cũng trở nên kiêu ngạo, để lộ ra một sơ hở chí mạng.

Ả ta dám chủ trương bãi bỏ chế độ “Quân quyền”, san bằng luôn quy định về tôn ti trật tự.

Để củng cố quyền lực, quân chủ thường tự xưng là “Thụ mệnh vi thiên tử” để cai trị thần dân.

Nhưng Mai Thu Hương lại tuyên bố: Quân chủ chỉ có một mà ngự ở trên đỉnh cao quyền lực, còn thần dân hàng ngàn hàng vạn người lại chỉ có thể tuân theo chỉ thị của quân chủ, không được phản kháng, điều này là không đúng, không công bằng.

Ả ta mạnh mẽ tuyên truyền rằng quân thần phải đồng tâm, lòng dân gắn kết thành một. Ả còn nói cái gì mà phải tuân theo chế độ “dân chủ”, để người dân được tự do làm chủ tất cả mọi vấn đề của đất nước.

Những lời lẽ này được người ta truyền bá vào triều đình.

Không ngờ trong triều lại có người tin theo và ca tụng, bọn họ thậm chí còn âm thầm truyền bá ra dân gian.

Tin tức truyền đi rất nhanh, kết quả là khiến bách tính vô cùng hoang mang, lo sợ.

Đây là lời lẽ gì vậy? Ta nghe mà có cảm giác như Mai Thu Hương đang xúi giục thiên hạ tạo phản vậy.

Nhưng dân chúng không có ai muốn làm phản cả. Hiện tại đang thái bình thịnh thế, người dân chỉ muốn ở nhà cày ruộng, kiếm miếng cơm no bụng, rồi truyền tông nối dõi, đó mới là mục tiêu lớn nhất của bọn họ. Chỉ khi nào lâm vào đường cùng, người ta mới liều lĩnh mà thôi.

Khi lời lẽ đại nghịch bất đạo kia truyền đến tai ta, ta nghiêng đầu tựa lên nắm tay:

– Tân triều mới lập, lòng người bất ổn.

Chỉ một câu nói của ta, Nhiếp chính vương đã lập tức cho người lục soát hết phủ đệ của các đại thần.

Giết suốt ba ngày mới có thể g.i.ế.c sạch được những kẻ ủng hộ đạo lý “dân chủ” hoang đường kia.

Thiên hạ từ đó mới hiểu ra, nếu Mai Thu Hương cứ tiếp tục dùng những tư tưởng hoang đường kia làm loạn, thì tất cả những người có liên quan đều sẽ gặp tai họa. Chẳng phải bây giờ báo ứng đã đến rồi sao?

Chỉ khi nào gặp phải tai ương và đau thương, con người mới biết kính sợ quyền uy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8