Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Đừng Ngông Với Chế
Chương 6. Mỹ danh của vương phi

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:27:19 | Lượt xem: 3

Không biết bằng cách nào mà quyển sách kia lại lưu truyền vào cung, được Thái hậu coi như tiêu chuẩn để tu thân, rất nhanh đã ban hành cho toàn thể nữ tử và phụ nhân trong thiên hạ nghiên cứu học tập.

Mỹ danh của Mai Thu Hương cũng vang xa, được thế nhân ca ngợi là “Hiền mẫu chuẩn mực”.

Ngẫu nhiên hỏi thăm một nam tử trên phố, không ai là không ngưỡng mộ ả ta.

Câu nói “Lấy thê phải lấy Mai Thu Hương” dần dần được lưu truyền trong dân gian.

Ta chỉ biết lắc đầu cười thầm.

Trong sách của ả ta, câu nào cũng không rời hai chữ “hiền thục” và “khiêm nhường”, nhưng câu nào cũng ngầm ve vãn, nịnh nọt nam nhân. Tựa như muốn ám chỉ rằng nữ tử trên đời đều ngày ngày đắm chìm trong việc lấy lòng nam nhân và ghen tuông đố kỵ.

Một kẻ ngu xuẩn như vậy, thực sự là khuê nữ được phủ Thừa tướng tỉ mỉ bồi dưỡng ư?

Ta đóng lại quyển “Nữ tắc” do Mai Thu Hương biên soạn, nhìn về phía một nam nhân đang quỳ dưới chân ta, m.á.u me be bét, bị đánh đến thoi thóp.

Ta khẽ nhíu mày, định tra hỏi tiếp, thì thấy Mai Thu Hương dẫn theo một đám tỳ nữ hùng hổ xông vào viện của ta. Như lại có thêm can đảm, Mai Thu Hương hoàn toàn quên đi bài học “cao dưỡng nhan” trước đó mà sải những bước lớn đi tới chỗ ta.

Từ đêm tân hôn đến giờ, Mai Thu Hương chưa từng dám đặt chân đến nơi này, bây giờ lại vênh váo đứng trước mặt ta.

Ta nhếch môi.

Là đến đòi nợ vụ ta giúp ả “dưỡng nhan” hôm đó sao?

Mai Thu Hương nhìn nam nhân đang hấp hối dưới đất, vứa bỏ đi vẻ hiền lành thường ngày, lạnh lùng nhìn ta nói:

– Bạch Vân Chiêu, ngươi to gan thật! Giữa thanh thiên bạch nhật, ngươi lại lạm dụng tư hình ở trong viện của mình, ngươi xem phủ Nhiếp chính vương là nơi nào chứ?

Ta nhướng mày, hỏi:

– Vương phi quen với tên này sao?

Đáp lại câu hỏi vặn của ta, bàn tay của Mai Thu Hương vung lên, “bốp” một tiếng đập vỡ tách trà sứ trên bàn. Ả ta nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng:

– Ngươi thật to gan! Cái đám tàn dư phong kiến nhà ngươi, dám ức h.i.ế.p người khác như vậy, sớm muộn gì ngươi cũng phải nếm trải mùi vị này!

Mai Thu Hương vừa dứt lời, ta lại vô tình nghe thấy giọng nói của ả ta vang lên bên tai:

“Cái đồ tiểu thư phong kiến thích ra vẻ, nếu ngươi không sinh ra trong danh gia vọng tộc, thì ngươi chẳng khác gì một con chó!”

Ta hơi kinh ngạc, một nữ tử trước mặt Triển Ngọc Đường dịu dàng như thỏ trắng, vậy mà khi đối diện với ta, lại có thể thốt ra những lời cay độc như vậy.

Ta thích thú vuốt cằm, giả vờ suy nghĩ.

– Ồ…

Ta lười biếng kéo dài giọng điệu, rồi nhếch mép cười nhẹ, thản nhiên hỏi:

– Vậy bây giờ vương phi muốn quản cả việc này sao?

Mai Thu Hương vô cùng hiên ngang, hất mặt đáp trả:

– Hừ, chuyện hôm nay ta nhất định phải quản. Nhiếp chính vương không có nhà, ta nên thay phu quân chỉnh đốn lại lễ nghi phép tắc trong phủ Nhiếp chính vương.

Nói rồi, Mai Thu Hương nhìn nam nhân đang nằm dưới đất, dõng dạc tuyên bố:

– Ngươi, đi theo ta. Bổn vương phi sẽ làm chủ cho ngươi.

Ta ngồi trên ghế mây, ngả người ra sau:

– Vương phi đúng là có uy quyền thật đấy.

Mai Thu Hương cười lạnh:

– Bạch Vân Chiêu, ngươi phải hiểu rõ, thế nào là tôn ti trật tự. Thiếp chính là thiếp, ta đến c.h.ế.t vẫn đè đầu ngươi. Chuyện hôm nay, ta niệm tình ngươi mới phạm lỗi lần đầu, sẽ không làm lớn chuyện, Trắc phi cứ ngoan ngoãn đóng cửa mà suy ngẫm đi!

Nàng ta lại quay sang nói với tỳ nữ một cách điềm đạm:

– Đi tìm đại phu giỏi nhất, chữa trị cho nam nhân đáng thương này thật tử tế, sau đó đưa hắn ta ra khỏi phủ.

Nam nhân quỳ trên đất ngẩng đầu nhìn Mai Thu Hương, mồ hôi ròng ròng, ánh mắt nhìn ả ta vô cùng kỳ lạ. Thế nhưng Mai Thu Hương không hề nhận ra điều đó mà đáp lại hắn ta bằng một nụ cười rất đỗi dịu dàng:

– Đừng sợ.

Rồi ả ta liếc nhìn ta và nói với giọng châm chọc đầy ẩn ý:

– Không phải người phụ nữ nào cũng có tâm địa độc ác, tàn nhẫn như thế.

Ta khẽ nhún vai. Ta đúng là độc ác, tàn nhẫn như thế, vương phi ngu xuẩn này thế mà lại nhận xét về ta chính xác như thế. Liệu ta có nên cảm thấy vinh hạnh hay không đây? Thấy ta chỉ trầm ngâm ngẫm nghĩ mà không có phản ứng gì, Mai Thu Hương rất thỏa mãn. Ả ta vênh mặt đắc thắng dẫn người rời đi.

Bóng dáng yểu điệu của Mai Thu Hương vừa khuất thì từ trên cao, ba mật thám của Ám Vân Đường nhẹ nhàng đáp xuống, cúi đầu hỏi ta:

– Đường chủ, tên tử tù kia xử lý thế nào?

– Chờ hắn ra khỏi phủ, tiễn hắn một đoạn. Giết.

Ta dõi mắt theo bóng Mai Thu Hương khuất dần, cảm thán chậc lưỡi.

Sự ngu xuẩn của Mai Thu Hương đã khiến mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8