Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên không ta trở thành tiểu thư quyền thần được phu quân sủng ái
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:39:30 | Lượt xem: 3

Khi đến sơn trang, vì bên cạnh nàng có mỗi Lâm Y là tâm phúc nên phong Lâm Y làm đường chủ và giao việc kinh doanh y quán cho cô còn nàng thì quản các tửu lầu. Mọi người cùng cúi đầu chào nàng: “nhị trang chủ, Lâm đường chủ.” Cả hai gật đầu rồi đi thắng vào phòng của Thiên Khương để bàn bạc công việc.

Khi bàn xong cũng đã tối nên cả hai cùng về. Trên đường về thì một tên công tử với dáng vẻ quyền quý đang trêu họa ghẹo nguyệt ngay trên phố mặc cho cô gái khóc lóc van xin còn mọi người chỉ đứng nhìn bàn tán chứ không lên tiếng. Thiên Kỳ cùng Lâm Y bước lại, nàng lên tiếng: “vị công tử đây lại giữa đường làm việc này e không hay đâu nha.”

Tên đó quay lại thấy nhan sắc cả hai thì hai mắt sáng rỡ, vội buông vị cô nương này ra mà nói: “ôi! Hai mỹ nhân, nào hôm nay đi chơi với bản công tử. Sau này hai nàng tha hồ mà có vinh hoa phú quý.”

Nàng khẽ nhếch một bên môi: “công tử quần áo như người mà sao cử chỉ như cầm thú vậy a?” Bá tanh nghe xong chỉ dám che miệng cười, Lâm Y cũng khẽ cười. Còn nàng nghĩ thầm: “hừ dám làm những chuyện như vậy. Ta cho ngươi mất hết mặt mũi cho biết.”

Tên công tử tức giận chỉ tay thắng vào mặt nàng mà nói: “tiện nhân, dám mắng ta. Nguời biết ta là ai không hả?”Nàng nghe câu này là phát chán: “ngươi không nói sao ta biết.”

Hắn nói: “ta là Lương Phong, con trai của Hộ Bộ đại nhân Lương Thanh. Ngươi biết điều thì mau đi chơi với bản công tử, nếu không ta cho phụ thân ta cho người rục xương trong tù.”

Lâm Y lên tiếng mỉa mai: “thân là con trai quan triều đình mà lại ở đây ức h.i.ế.p bá tánh lương dân, xem ra vị Lương công tử đây thật rất biết giữ mặt mũi cho phụ thân mình nha.”

Hắn nghe mà tức đỏ mắt giơ tay tát cô, Thiên Kỳ đứng một bên cũng bất ngờ nhưng vì Lâm Y võ công không tệ nên nàng tin cô có thể ứng phó.

Ai ngờ Lâm Y chưa kịp làm gì đã bị một người ôm gọn vào n.g.ự.c và hắn ta thì bị đá bay ra xa. Lâm Y ngước lên thì thấy Đường Chấn và nhìn lại mình thì…A!! Một cảnh rất là lãng mạn à nha: anh một tay ôm cô vào lòng còn một tay giơ kiếm ra trước nhìn thật uy vũ còn cô tựa cả người vào n.g.ự.c anh mà nhìn tên kia đang chật vật đứng dậy. Lương Phong quát: “ngươi là ai mà dám đánh ta? Còn tiện nhân kia hôm nay ta sẽ cho ngươi c.h.ế.t vì ngươi dám mắng ta.”Đường Chấn định nói thì Chính Vũ lên tiếng trước: “ngươi mới mắng ai là tiện nhân?”Hắn vừa nói vừa chỉ vào hai nàng: “là hai ả tiện nhân này” câu nói vừa dứt thì “chát”, ”chát”, hai bạt tay do Chính Vũ dùng lực tát mạnh khiến hắn ngã nhào ra đường trên môi còn tóe máu.

Hắn chưa kịp nói gì thì Chính Vũ đã ôm Thiên Kỳ mà lạnh giọng nói: “điêu dân to gan! Dám mắng tam vương phi của bản vương. Ngươi là chê mạng mình quá dài sao?” Tất cả mọi người thất kinh vội quỳ xuống bái kiến.

Chàng cho tất cả đứng dậy rồi bước lại trước mặt hắn nói: “ngươi giờ còn muốn mắng nữa không?”

hắn lắp bắp vừa dập đầu vừa nói: “vương gia tha mạng, vương phi tha mạng, thảo dân có mắt không tròng, xin vương phi tha mạng.”Chính Vũ nghiến răng: “cút” hắn vội đứng dậy chạy như ma đuổi. Mọi nguời đi đường cũng giải tán.Lâm Y bây giờ mới khẽ nói: “Đường tuớng quân, ngài buông nô tỳ ra được rồi ạ.”

Đường Chấn nghe cô xưng hô xa lạ thì lòng khẽ buồn, tay luyến tiếc buông ra và nói: “mạo phạm cô nương, cô không sao chứ?” Lâm Y khẽ lắc đầu rồi đi lại đứng phía sau Thiên Kỳ mà che đi gương mặt đỏ ửng.

Thiên Kỳ nãy giờ đứng xem kịch lên tiếng: “sao vương gia lại ở đây đúng lúc vậy?”

Chính Vũ nói: “ta làm xong việc trở về thì nghe nói nàng cùng Y nhi đi ra ngoài nên đi theo ra đây. Không ngờ lại thấy cảnh này.”

Thiên Kỳ nói: “dù sao cũng đa tạ vương gia và đại tướng quân.” Đường Chấn khẽ gật đầu.

Chính Vũ: “Kỳ Kỳ nàng không cần cám ơn, bản vương phải bảo vệ ái thê của mình chứ.”

Thiên Kỳ và Lâm Y nghe xong thì cùng nhau rùng mình. Mặc dù ca ca hay gọi Kỳ Kỳ nhưng thế quái nào mà Kỳ Kỳ vào miệng tên này nghe nó kỳ cục vậy chứ? Nàng không nói gì chỉ cùng Lâm Y đi về Tam Vương phủ còn hai vị nam nhân thì đi theo sau hộ tống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8