Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Thành Nữ Tặc
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:28:16 | Lượt xem: 2

Ngay sau đó, bên ngoài náo loạn, có người hét lớn: “Hoàng thượng, không hay rồi, có sát thủ xông vào hoàng cung…”

Hoàng thượng vội vàng xoay người mở cửa điện, túm lấy tên thái giám trên mặt đất, giận dữ hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra?”

“Nhiếp Chính vương, Vương gia dẫn người chuẩn bị xông vào Thiên Cần điện…”

Tay Hoàng thượng rõ ràng run lên, quay đầu chỉ vào ta, lạnh lùng nói: “Đưa nàng ta đi theo, trẫm muốn xem xem, Đường Trưng hắn muốn làm gì!”

Ta bị áp giải đến Thiên Cần điện, nhìn thấy Đường Trưng mặc giáp vàng, khoác áo choàng đen vàng, hình như hắn gầy đi thì phải, không biết tại sao, nhìn thấy hắn, dù cho có đao kề cổ, trong lòng ta vẫn cảm thấy yên bình đến lạ.

Nhìn thấy ta, mắt Đường Trưng như dính chặt vào người ta, cho đến khi Hoàng thượng ngồi lên ngai vàng, toàn bộ quan văn võ trong đại điện đều im phăng phắc.

“Đường Trưng to gan, lúc này ngươi phải ở trong đại lao, nửa đêm xông vào hoàng cung, ngươi muốn làm phản sao?” Đại thái giám đứng dưới chân ngai vàng thay Hoàng thượng quát lớn.

Đường Trưng lúc này mới nhìn lên ngai vàng, rút kiếm trong tay ra, không hề do dự c.h.é.m bay đầu Đại thái giám, trên kim điện, có quan viên sợ hãi tè cả ra quần.

Sắc mặt Hoàng thượng cũng trở nên nhợt nhạt, siết chặt nắm tay: “Ngươi dám g.i.ế.c Đại Bảo?”

“Lão cẩu này làm loạn triều chính, Hoàng huynh, huynh thực sự đã thay đổi rồi!” Đường Trưng vung m.á.u trên kiếm đi, lớn tiếng nói: “Huynh nghe lời xấu, tin dùng gian thần, khiến cho Nam Huyền từ một cường quốc trở thành yếu đuối, Đường Tuấn, huynh là tội nhân của Nam Huyền!” Giọng nói của Đường Trưng có chút run rẩy: “Cũng là kẻ thù của ta, Đường Trưng, huynh đã g.i.ế.c cha ta sao? Là thúc thúc ruột của huynh đấy! Huynh đã hạ độc mẫu  ta, huynh đã g.i.ế.c quá nhiều người rồi! Huynh cũng là tội nhân của Đường gia!”

Mắt ta hơi cay cay, ta đau lòng nhìn hắn, nhưng hắn lại không nhìn ta.

“Câm miệng” Hoàng thượng giận dữ đập bàn “Đường Trưng, lúc trước lúc giao dịch với trẫm, ngươi đã từng thề, trời không sập, đất không vùi, Đường Trưng không phản! Bây giờ ngươi đang làm cái gì?”

“Ta đồng ý giao nộp binh quyền, là để ba nghìn binh sĩ, ba mươi vạn đại quân từng theo ta vào sinh ra tử được tiếp tục bảo vệ gia viên, tiếp tục chiến đấu vì quốc gia!”

“Ta đồng ý không tranh giành ngai vàng, là để cho dân chúng không còn phải chịu cảnh lầm than, được sống trong thái bình!”

“Đồng ý tìm đủ Ngũ Long ấn cho huynh, là để huynh hoàn toàn yên tâm, gần gũi hiền thần, tránh xa tiểu nhân, trở thành một minh quân!”

“Nhưng huynh đã làm gì!” Đường Trưng xúc động khiến cho thanh kiếm trong tay phát ra tiếng kêu “leng keng”.

“Huynh đã g.i.ế.c chết, lưu đày những người huynh đệ đã cùng ta vào sinh ra tử, huynh đã hạ bệ, trục xuất những vị quan trong sạch, huynh đã áp bức, bóc lột bá tánh, huynh đã đày ta vào đại lao, cả Nhiếp Chính vương phủ không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời!”

“Những điều này khiến ta ở trong tù đã muốn tự sát để rửa hận, để cảnh tỉnh huynh lần cuối” Nói đến đây, Đường Trưng cúi đầu xuống, rồi lại ngẩng phắt đầu lên, chỉ tay vào ta, ánh mắt như muốn xé xác Hoàng thượng: “Thế mà huynh lại dám động vào nữ nhân của ta?” Đường Tuấn, huynh hãy nhớ kỹ cho ta, huynh dám động vào nàng ấy một cái, ta liền băm vằm t.h.i t.h.ể huynh ra, khiến huynh trở thành một tên vua bạo ngược c.h.ế.t rồi cũng không toàn thây!”

“Hoàng thượng, đội Ngự lâm quân của chúng ta đã bị những kẻ ẩn dật tiêu diệt, các nơi đã nổi dậy, giương cờ hiệu của nhiếp chính vương để hưởng ứng Tiểu vương gia…” Một thị vệ vội vã chạy đến, giơ chim bồ câu đưa tin báo cáo..

“Phản rồi, phản rồi!” Hoàng thượng từ trên ngai vàng nhảy dựng lên “Ha ha ha, Đường Trưng, ngươi vì một nữ nhân, ngươi thực sự muốn làm phản trẫm sao? Nói cho cùng, ngươi vẫn luôn thèm muốn ngai vàng của trẫm phải không!”

“Nữ nhân của ta, ta muốn, thiên hạ này, ta tự nhiên cũng muốn!” Đường Trưng nhìn ta một cái, trong mắt tràn đầy dịu dàng: “Đàm Dao Dao, nàng có muốn làm Hoàng hậu của ta không?”

Ta đã khóc như mưa, lúc này ta nên lớn tiếng nói một câu “ta đồng ý”, hoàn thành nghi thức cầu hôn cảm động lòng người, ấn tượng sâu sắc mới đúng! Thế nhưng Hoàng thượng sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra, ta là điểm yếu của Đường Trưng, nhất định sẽ trải qua cảnh sinh ly tử biệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8