Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh Nhất
Chương 20: C20: Vậy ngươi thả lỏng đi

Cập nhật lúc: 2026-03-12 15:42:24 | Lượt xem: 4

“Được rồi, làm phiền công công!”

Vân Hạc tiếp chỉ, sau đó lại cho người thưởng cho công công đến đây truyền lời.

Công công tạ ơn ban thưởng rồi vui vẻ rời đi.

………..

“Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ là Tân Sênh, Tân trong gian lao, Sênh trong trúc sênh! Tên mới, đời mới!”

“Tạ điện hạ ban tên!”

“Được rồi, đưa người xuống tắm rửa đi!”

Vân Hạc phân phó tỳ nữ trong phủ một tiếng, rồi dẫn Cao Hợp rời đi.

Không bao lâu sau, Cao Hợp đã đánh xe ngựa đi vào Thẩm phủ.

Lần này, Thẩm phu nhân không cáo ốm không gặp hắn nữa.

Khi bước vào nhà, Vân Hạc cố ý lườm Diệp Tử một cái, thấy Diệp Tử cũng đang nhìn mình, còn lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.

Vân Hạc lặng lẽ nháy mắt với nàng ấy, mỉm cười đáp lại.

Xem ra, Diệp Tử đã đọc hiểu tín hiệu mình truyền lại cho nàng ấy qua Thẩm Hinh.

Đúng là một nữ nhân thông minh!

Có hi vọng thu về dưới trướng!

Sau khi hàn huyên đơn giản, Vân Hạc nói rõ ý đồ đến đây.

Mặc dù Thẩm Hinh không tình nguyện, nhưng đây là yêu cầu đặc biệt của Văn Đế nên nàng cũng không có cách nào từ chối được, cho nên chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý.

“Đêm nay ta đi theo ngươi để ngươi mất mặt!”

Trong xe ngựa, Thẩm Hinh duy trì khoảng cách với Vân Hạc, vẻ mặt không hài lòng.

Những người đến đêm nay chắc chắn đều là hoàng tử, công chúa và trọng thần trong triều.

Mình đi dự tiệc với Vân Hạc, sẽ bị người ta chế giễu!

Nàng không tin Vân Hạc đang giấu tài đâu!

Hắn chỉ là một hoàng tử uất ức không có căn cơ, lại không có quyền thế, giấu tài để làm gì?

Hắn còn có thể lên trời chắc?

Nhị tẩu chính là đang giúp Vân Hạc nói những điều tốt đẹp, để cho mình tiếp nhận hắn sớm một chút mà thôi!

“Chúng ta ăn nhiều, ít nói chuyện là được rồi.”

Vân Hạc tùy ý cười một tiếng: “Chúng ta cứ ăn uống đủ rồi rời đi là xong.”

Hắn còn chưa muốn tham gia!

Đang yên đang lành ai lại muốn lục đục với người khác, quá mệt mỏi!

Nhưng Văn Đế đã cho người truyền lời, hắn không đi cũng không được!

“Ăn no chưa?”

Thẩm Hinh bĩu môi, hừ lạnh nói: “Nói ta bị những cái nhìn nhìn khinh bỉ làm cho no bụng còn tạm được!”

“Vậy ngươi thả lỏng đi.”

Vân Hạc giữ nguyên dáng nhẹ nhàng: “Nếu người khác chế giễu ngươi, thì ngươi cứ coi kẻ đó như cái rắm là được!”

“Ta cũng không có bản lĩnh nén giận như ngươi!” Thẩm Hinh nói móc.

“Vậy ngươi cứ làm theo tính khí của mình đi.”

Vân Hạc nhún vai: “Nếu ngươi chết, phụ hoàng lại tứ hôn một lần nữa cho ta là được! Dù sao ta cũng là người sẽ chết trên chiến trường, cho dù ngươi gây chuyện như thế nào, ngươi cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến ta!”

“Ngươi…”

Thẩm Hinh hơi sững người, trong nháy mắt bị hắn chọc tức đến mức nói không ra lời.

Nàng đột nhiên phát hiện, cái rắm vô dụng này chẳng có bản lĩnh gì cả, nhưng nói tới nói lui ngược lại có thể khiến cho người ta tức giận đến thổ huyết.

Vân Hạc nhắm mắt lại, mỉm cười không nói một lời.

Hắn đang ước gì có người chế giễu mình đây!

Hôm nay người khác không chế giễu hắn, hắn vẫn phải đi lên.

Hắn có thể dẫn dắt những huynh đệ kia giúp đỡ một chút mà!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8