Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh Nhất
Chương 204: C204: Nói cái gì à

Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:02:06 | Lượt xem: 3

Thẩm phủ rất lớn, so với phủ của Lục hoàng tử Vân Hạc thì không hề nhỏ hơn chút nào.

Khi Thẩm Hinh đưa Vân Hạc đi làm quen hoàn cảnh trong phủ, nàng tò mò hỏi thăm: “Vừa rồi mẫu thân của ta đã nói gì với ngươi? Lại còn bảo ngươi suy tính một chút?”

Nói cái gì à?

Nói ta thu nhận nhị tẩu của ngươi đấy!

Vân Hạc cười thầm trong lòng.

Nhưng hắn nhất quyết không thể nói lời này ra được.

Nếu không, Thẩm Hinh chắc chắn sẽ đánh hắn tơi bời hoa lá!

“Bà bảo ta đi cầu xin phụ hoàng, đừng để ta đi Sóc Bắc nữa…”

Vân Hạc thuận miệng nói bừa.

Thẩm Hinh cũng không nghỉ ngờ, nàng tức giận nói: “Ngươi đã đẩy Thánh thượng và chính mình lên nơi đầu sóng ngọn gió, bây giờ ngươi lại đi cầu xin Thánh thượng thì còn tác dụng gì?”

“Cho nên ta cũng không còn cách nào khác!”

Vân Hạc thở dài bất đắc dĩ.

“Bây giờ mới biết không thể làm gì được sao? Biết thế sao còn làm?”

Nói đến chuyện này, Thẩm Hinh lại giận không có chỗ phát ti3t.

Nàng đã từng thấy người tìm đường chết, nhưng chưa thấy người muốn chết đến như vậy!

“Không phải lúc đó ta uống say sao?”

Vân Hạc cười cười: “Đi thôi, chúng ta đi dạo trong thành, xem ngươi có gì muốn mua không.”

“Ta không đi!”

Thẩm Hinh vẫn giống như hôm qua, thái độ rất kiên quyết.

“Đi thôi!”

Vân Hạc trực tiếp kéo tay Thẩm Hinh: “Chúng ta cũng sắp thành hôn rồi mà †a còn chưa mua cho ngươi được thứ gì đâu! Hôm nay kiểu gì ta cũng phải mua cho ngươi một ít đồ tốt!”

Nói rồi, Vân Hạc dắt tay Thẩm Hinh đi ra ngoài.

Thẩm Hinh vùng vẫy mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ.

Bọn họ sắp thành hôn rồi.

Sau khi đại hôn, nàng cũng không thể ngại ngùng khi ở cạnh Vân Hạc, suốt ngày không ra khỏi cửa phải không?

Thẩm Hinh mang theo tâm trạng vô cùng không tình nguyện, cùng Vân Hạc rời khỏi Thẩm phủ.

Phố lớn ngõ nhỏ ở hoàng thành đều rất náo nhiệt.

Đừng thấy Vân Hạc đi vào vương triều Đại Càn lâu như vậy mà lầm, hắn thật sự chưa bao giờ đi dạo tử tế ở hoàng thành cả.

Dưới sự chỉ dẫn của Cao Hợp, Vân Hạc đưa Thẩm Hinh đến một tiệm đồ ngọc.

Vừa bước vào tiệm đồ ngọc, Vân Hạc đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Viên Khuê!

Vậy mà lại gặp được con hàng này ở đây?

Nhìn thấy Vân Hạc, Viên Khuê cũng sững sờ một lát.

Một lúc sau, Viên Khuê mới bất đắc dĩ hành lễ, nói: “Tham kiến Lục điện hạ,

Khi nói điều này, Viên Khuê còn khó chịu hơn ăn cả một con ruồi.

Nếu không phải Thánh thượng tứ hôn thì Thẩm Hinh đã là người của hắn ta! Nhưng bây giờ hắn ta còn phải hành lễ với Thẩm Hinh!

Loại cảm giác này khiến hắn ta vô cùng khó chịu.

Thấy Viên Khuê hành lễ, những người khác trong tiệm đồ ngọc cũng lần lượt hành lễ theo.

“Miễn lễ!”

Vân Hạc nhẹ nhàng phất tay, lại cười ha ha nhìn Viên Khuê: “Viên Đô úy, đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau, gần đây ngươi đang bận gì vậy?”

Ta bận nguyền rủa ngươi chết sớm đấy!

Viên Khuê mắng to một tiếng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố nặn ra vẻ tươi cười: “Bẩm điện hạ, gần đây thần vẫn luôn huấn luyện binh lính.”

“8”

Vân Hạc cười cười, còn nói: “Ngày kia sẽ là đại hôn của ta và Thẩm Hinh,

Viên Đô úy nhất định phải tới uống chén rượu mừng nhé.”

Uống cái rắm!

Ai thích uống thì uống!

Dù sao lão tử cũng không đi!

‘Viên Khuê điên cuồng mắng to trong lòng, nhưng bên ngoài lại ra vẻ khổ sở, nói: ‘Điện hạ mời, ta vốn không nên cự tuyệt, nhưng ngày kia trong quân có việc,

†a thực sự không thể phân thân, xin điện hạ thứ lỗi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8