Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh Nhất
Chương 213: C213: Nói xong

Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:02:17 | Lượt xem: 1

Vân Lệ vỗ vỗ bả vai Vân Hạc: “Cái gì mà nói tin vào lời của tam ca? Tam ca thật sự không lừa đệ, tam ca thật tình muốn làm huynh đệ tốt của đệ! Đệ xem, vừa rồi không phải tam ca đã giúp đệ đánh

Viên Khuê một trận để trút giận sao?”

“Ồ”

Vân Hạc trả lời một tiếng, rõ ràng là vẫn không tin.

Trong lòng Vân Lệ thầm mắng một tiếng khốn khiếp, sau đó lại bắt đầu lừa gạt Vân Hạc.

Vân Hạc và hắn ta kì kèo một trận, lúc này mới dần dần biểu hiện ra mình tin tưởng lời hẳn ta nói. “Vậy đệ xem chuyện của Viên Khuê hôm nay, đệ đừng truy nữa được không?”

Vân Lệ nhân cơ hội nói: “Viên Khuê còn không có lá gan đó! Chắc hắn chỉ đang làm trò thôi.”

Vân Hạc nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Vậy lần này ta sẽ nể mặt tam ca một lần, nhưng tam ca ngươi phải nói với Viên Khuê, bảo hắn không được nhớ thương Lạc Nhạn nữa.”

“Hắn dám!”

Vân Lệ vỗ ngực đảm bảo nói: “Nếu hắn còn dám nhớ thương lục hoàng tử phi của đệ, không cần đệ mở miệng, tam ca sẽ đánh chết hắn ngay!”

“Được, cảm ơn tam ca.” Vân Hạc gật gật đầu.

Hai người tiếp tục ở trong thư phòng trò chuyện một lúc lâu, sau đó mới đi ra ngoài.

Nhìn thấy Vân Hạc đưa mắt ra hiệu cho mình, Diệp Tử lập tức tức tiến lên cầu tình cho Viên Khuê.

Vân Lệ nghe thế, lập tức đáp: “Được rồi, không cần ngươi…” “Được rồi, cứ vậy đi!”

Trước khi Vân Lệ mở miệng, Vân Hạc đã giành nói trước, rồi quay qua nói với ‘Viên Khuê: “Nể mặt tam ca và tẩu tử của ta, ta sẽ không tính toán chuyện hôm nay.

Viên Khuê như được đại xá, vội vàng cảm tạ, còn đem lễ vật bồi tội đưa tới trước mặt Vân Hạc.

Vân Hạc không nhìn lễ vật lấy một cái, chỉ bảo Viên Khuê nhanh chóng đi tìm y sư xem vết thương.

Hắn tin lễ vật bồi tội của Viên Khuê sẽ không kém.

Nếu tên này dám tùy tiện vớ một món đồ tới lừa gạt mình, thể nào cũng không thể không thu thập hắn ta lần nữa!

“Vậy lục đệ, chúng ta cáo từ trước.”

Vân Lệ cũng vội vàng đi tìm Từ Thật Phủ thương lượng đối sách, vì thế cũng cáo từ theo.

“Để ta tiễn tam ca.” Vân Hạc khách sáo nói. “Không cần, không cần!”

Vân Lệ xua xua tay: “Ngày kia đệ phải đại hôn rồi, chuyện trong phủ còn nhiều, đệ làm việc của đệ đi.”

Nói xong, Vân Lệ mang theo Viên Khuê rời khỏi.

Ra khỏi phủ của Vân Hạc, Vân Lệ lại nói với Viên Khuê: “Vừa rồi ta giả vờ đánh ngươi trước mặt lão lục, cũng là vì bất đắc dĩ, ngươi đừng để trong lòng.”

“Không dám không dám…” Viên Khuê ngoài miệng nói không dám nhưng trong lòng lại hận muốn chết. ‘Tam hoàng tử này căn bản không đáng tin cậy!

Nếu không phải Tử Nhi tỷ giúp mình cầu tình, e là chính mình thật sự sẽ bị hắn ta đánh chết!

“Còn nữa, không cho phép người sau này nói với bất kì ai rằng người thích Thẩm Lạc Nhạn!”

Vân Lệ đen mặt nhắc nhở Viên Khuê một câu, sau đó lại giống như đang tranh công mà nói: “Vì để lão lục không truy cứu chuyện này, ta còn đưa cả cửa hàng ngọc khí cho hắn!”

“Tạ tam điện hạ.”

Viên Khuê vội vàng nói lời cảm tạ, nhưng trong lòng lại chửi ầm lên. Đó là vì giúp lão tử cầu tình sao?

Rõ ràng là ngươi có chuyện muốn hỏi Vân Hạc!

Thật sự xem lão tử là kẻ dễ bị lừa à?

Dặn dò Viên Khuê vài câu, Vân Lệ liền rời đi.

Viên Khuê cực kì oán hận liếc mắt nhìn Vân Lệ một cái, cũng bất chấp không đi tìm y sư, cố nén cơ thể đau đớn mà đi về nhà.

Hắn ta phải nói cho ông của hắn biết, tên khốn khiếp Vân Lệ này không đáng tin!

Nếu như thật sự cho việc gì xảy ra, Vân Lệ sẽ tuyệt đối bán đứng họ hoàn toàn!

Đúng rồi! Vẫn là Tử Nhi tỷ đáng tin!

Lát nữa nhất định phải chuẩn bị phần lễ vật tốt nhất, để cảm tạ Tử Nhi tỷ thật

Ait Thật ra Tử Nhi tỷ cũng rất đẹp.

Nếu nàng ấy không phải là mệnh phụ do Thánh Thượng thân phong thì tốt biết mấy.

Trong lòng Viên Khuê không ngừng suy nghĩ. Cũng may Vân Hạc không biết trong lòng tên khốn này lại đang nhớ thương

Diệp Tử, nếu không hắn sẽ không nhịn được mà muốn đánh tên khốn khiếp này một trận cho ra hồn một lần nữa…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8