Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh Nhất
Chương 219: C219: Như vậy sao

Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:02:23 | Lượt xem: 2

“Vậy sao?”

Ngũ hoàng tử hơi động lòng, lại hỏi: “Vậy ngươi đánh như thế nào?”

“Hả?”

Vân Hạc gãi đầu: “Cái này chắc cũng không thể gọi là giỏi hay không giỏi nhỉ? Món đồ này cần vận may! Lúc có vận may tốt thì dễ dàng chiến thắng, vận may không tốt thì dễ thua thôi…”

“Không, không!”

Vân Đình lắc đầu cười nói: “Chẳng những mạt chược này cần phải dựa vào. vận may, mà còn phải xem ngươi chơi giỏi hay không.”

“Như vậy sao?”

Vân Hạc nghiêng đầu suy nghĩ: “Kệ đi, dù sao ta cũng không thích chơi thứ này, đánh tốt hay không không thành vấn đề.”

Nói xong Vân Hạc lại muốn gọi người đến dọn mạt chược đi. Vân Đình ngăn hắn lại, nghiêm tóc nói: “Mạt chược này ngươi nên luyện tập cho tốt! Ngươi nghĩ xem, nếu ngày mai phụ hoàng đến nhất thời hăng hái, muốn để tân lang là ngươi cùng ông ấy chơi mạt chược, đánh bậy đánh bạ, không phải sẽ làm mất hứng thú của phụ hoàng hay sao?”

“Này.”

Vân Hạc nhíu mày, liều mạng nhịn cười.

Hắn biết mục đích của ba tên khốn này!

Tóm lại, bọn họ muốn đến tìm mình chơi mạt chược chứ gì?

Ba tên khốn!

Ngày mai phải tặng lễ vật cho mình nên bọn họ khó chịu sao?

Muốn thắng lại tiền lễ vật à?

Lông dê phải mọc ở trên thân dê đúng không?

Thấy Vân Hạc dường như sắp bị lừa, Nhị hoàng tử lập tức nói: “Được rồi, dù sao hôm nay ngươi cũng không có việc gì, ba người chúng ta cùng ngươi đánh mạt chược, coi như dạy ngươi một chút, miễn cho ngươi đánh quá kém, làm phụ hoàng mất hứng.”

“Cũng đúng!”

Vân Hạc suy nghĩ, gật đầu nói: “Để ta gọi người lấy chút rượu đến đây.”

“Lấy rượu làm gì?”

Ngũ hoàng tử không hiểu phải hỏi.

Vân Hạc ra vẻ mờ mịt: “Không phải thua thì sẽ uống rượu hay sao?”

“Không được!”

Vân Đình liên tục xua tay: “Ngươi vốn đã không đánh giỏi rồi, nếu để ngươi uống say, làm lỡ chuyện ngày mai của ngươi, thế nào phụ hoàng cũng sẽ hung

hăng dạy dỗ bọn ta.”

“Vậy chúng ta đánh chơi thôi sao?” Vân Hạc gãi đầu: “Đánh chơi vậy hình như không thú vị lắm?”

Ba người đang chờ chính là những lời này của Vân Hạc.

Nhị hoàng tử lập tức cười ha ha nói: “Đánh mà không có tiền đặt cược gì quả thật khá nhàm chán, chúng ta lấy chút ngân lượng ra chơi đi!”

Thứ chết tiệt!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8