Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Không Trở Thành Người Mạnh Nhất
Chương 43: C43: Lá thư này chính là nhược điểm

Cập nhật lúc: 2026-03-12 15:42:50 | Lượt xem: 2

Lá thư này chính là nhược điểm!

Giữ lại trong tay mình vẫn còn tác dụng!

Ừm, không đốt được!

Nghĩ như vậy, Ban Bố lập tức cất kỹ lá thư này.

Cùng lúc đó, người đưa xong tin đã về tới phủ Tam hoàng tử.

“Đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện chưa?” Vân Lệ lạnh lùng hỏi.

“Đã sắp xếp ổn thỏa rồi ạ.”

Người áo đen cung kính trả lời. “Có ai phát hiện ra ngươi không?” Vân lệ lại dò hỏi lần nữa.

“Không cói”

Người áo đen lắc đầu.

||||| Truyện đề cử: Hậu Duệ Kiếm Thần |||||

“Chắc chăn là không có?”

Vân Lệ không tin tưởng cho lắm. “Chắc chắn!”

Người áo đen cất giọng thề thốt: “Tiểu nhân dám lấy đầu của mình ra đảm bảo!”

“Vậy thì tốt.”

Tam hoàng tử hài lòng gật đầu, ném ra một nén vàng to cho người áo đen: “Lui xuống đi!”

“Tạ điện hạ ban thưởng!”

Người áo đen cầm nén vàng vui mừng tạ ơn, sau đó khom người ra khỏi phòng.

Vào khoảnh khắc hắn ta vừa ra khỏi phòng, có một tia sáng lạnh lẽo lướt ngang cổ hắn ta.

Người áo đen còn chưa kịp phản ứng thì đầu đã rơi xuống đất.

Vân Lệ thờ ơ nhìn thoáng qua cái thi thể còn phun ra máu kia, hờ hững ra lệnh: “Xử lý thi thể, dọn dẹp sạch mặt đất!”

Dứt lời, Vân Lệ bước qua cái xác để đi ra khỏi phòng.

Hắn ta tuyệt đối không để cho bất kỳ kẻ nào nắm được nhược điểm!

Trên đời này, chỉ có người chết mới không tiết lộ bí mật!

Ngày hôm sau, trong cung cử người đến, còn đặc biệt cho Vân Hạc đi tham gia triều hội.

Lúc này, trời còn chưa kịp sáng!

Nhìn bầu trời tối đen như mực ngoài xe ngựa, bỗng Vân Hạc cảm thấy cạn lời.

Triều hội má nó chứt Ban thưởng gì cứ thưởng thẳng luôn là được.

Ảnh hưởng hắn ngủ nướng quá chừng, cũng may bây giờ không phải mùa đông.

Nếu là mùa đông, hắn thật sự chẳng muốn xuống giường.

Lúc đi tới bên ngoài đại điện diễn ra triều hội, đã thấy rất nhiều đại thần tập trung chờ thượng triều.

“Lục điện hạ, hôm nay được phong thưởng thì nhớ mời lão già đây uống chén rượu nhạt nhai”

“Đúng vậy, đúng vậy! Tối hôm qua lão hủ không được uống tận hứng với Lục điện hạ.”

“Lục điện hạ chính là người có công giành lại lãnh thổ đã mất, chắc chắn không thể thiếu ban thưởng rồi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8