Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Nàng Vừa Mềm Vừa Ngọt
Chương 113: 113: Streamer Ẩm Thực Hệ Siêu Đáng Yêu Của Kim Chủ 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 21:02:13 | Lượt xem: 1

Edit: Tiểu Manh (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ )
金主: Kim chủ, là những tổ chức hoặc cá nhân có tiền, quyền lực trong giới giải trí đứng sau để tài trợ, chống lưng cho nghệ sĩ.

Đời trước, bởi vì bước lên chức cao Hoàng hậu, hưởng thụ vạn dân kính yêu, Áp Áp thành công đổi mười lăm năm tuổi thọ trong hiện thực cho Hạng Tinh.

Trước khi cất cánh lần thứ ba, tiểu gia hỏa hình như đang suy nghĩ gì đó, đè mông Áp Áp đang sắp sải cánh bay lượn.

Vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt sáng như sao hiện ra vẻ mong đợi: “Áp Áp, một kiếp này ta vẫn muốn đi cổ đại.


Cổ đại thật sự quá dễ lăn lộn.

Cô cảm giác mình cũng không làm gì, mỗi ngày chỉ ăn ăn uống uống đã lên làm Hoàng Hậu.

Quả thực chính là nhặt mười lăm năm tuổi thọ miễn phí.

“! ”
Áp Áp yên lặng mà trợn trắng mắt với cô, tức giận chế nhạo, “Cô cho rằng cô muốn thì có thể đi sao?”

Thần tạo thế giới đều là ngẫu nhiên được không?
“Vì sao không thể?”
Hạng Tinh nghiêng đầu, nghiêm túc, “Lão Cung cũng đã nói để ta đi hưởng phúc, lẽ ra ta có quyền lợi lựa chọn lộ tuyến của mình.


“Đúng vậy, thần cho cô đi hưởng phúc, nhưng ngài ấy không cho ta quyền hạn lựa chọn thế giới?”
Vẻ mặt Áp Áp bất đắc dĩ, “Trước khi cất cánh lần đầu tiên, ta đã nói với cô, là cô quên mất!”
“Phải không?”
Hạng Tinh cố gắng nhớ lại một chút.

Ừm.

Không có ấn tượng.

Không có ấn tượng, chính là chưa nói.

Chưa nói, nhất định là nó đang chột dạ.

Nghĩ vậy, cô bĩu môi, liếc nhìn Áp Áp rất là ghét bỏ, “Mi thật vô dụng.


“! Cô thế nhưng cười nhạo bổn vịt!!”
Áp Áp giận dữ kêu lên, trực tiếp xoay thân vịt, kêu cạc cạc, bay về phía Hạng Tinh, “Cô ăn một cái đánh từ cánh nhỏ của ta đi! ”
Đáng tiếc, lời nó còn chưa dứt, Truyền Tống Trận đi thế giới tiếp theo đã mở ra.

Nhìn thấy ánh sáng trắng mãnh liệt phía sau, trong lòng Áp Áp giật mình, theo bản năng mà muốn phanh lại.

Nhưng mà đã không kịp, ngay lúc nó nhào vào trong lòng Hạng Tinh, Truyền Tống Trận đã nuốt hết một người một vịt!
——
“! ”
Đợi Hạng Tinh lại mở mắt, cô đã nằm ở trên một cái giường nhỏ mềm mại.

Cô dừng một chút, quay đầu quan sát xung quanh một lát.

Một căn phòng vuông vô cùng giản dị, vật dụng trong phòng đơn giản, thậm chí có cũ nát một chút.

Nhưng các loại đồ điện gia dụng vẫn đang nhắc nhở cô rằng đây là một thế giới hiện đại.

Hơn nữa, hình như hoàn cảnh của nguyên chủ có vẻ không tốt lắm.

Hạng Tinh lập tức có chút thất vọng mà rũ mắt xuống.

Nghĩ vậy, cô vẫn cam chịu số phận mà ngồi dậy, nhảy xuống giường nhỏ, đi đến trước cửa kính nhìn qua rất có cảm giác lâu năm, đẩy ra.

Sáng sớm ánh mặt trời ấm áp, hòa cùng hơi thở sinh hoạt của chợ bán thức ăn dưới lầu ập vào trước mặt.

Bên ngoài, những tòa nhà lầu cũ thấp dựa gần nhau, tọa lạc trên toàn bộ phố mốt cách bất quy tắc.

Cô gái nhìn thấy vậy không nhịn được mím cánh môi hồng hào, vẻ mặt nghiêm túc.

Cô đoán không sai, nguyên chủ rất nghèo.

Chỗ này không khác gì một nơi được gọi là thôn trong thành phố ở Hải Thành thế giới trước.

Xem ra con đường hưởng phúc lần này hình như có chút khó khăn à nha.

Nghĩ vậy, Hạng Tinh thở dài nhàn nhạt, chống khuỷu tay nhỏ lên bệ cửa sổ, nhìn bầu trời ngẩn người trong chốc lát.

Cho đến khi phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng kêu “Quạc quạc quạc quạc ——”!
“! ”
Cô gái lập tức cứng người, quay đầu lại nhìn nơi phát ra tiếng kêu.

Chỉ thấy một con vịt con toàn thân trắng tuyết mang tã giấy nho nhỏ, đang đứng trên bàn trà nhỏ, vẻ mặt phẫn nộ trừng mắt nhìn cô.

Miệng vịt lúc đóng lúc mở: “Vì sao ngay cả ta cũng có ký chủ vậy!?”
“! Áp Áp?”
Hạng Tinh kinh ngạc mà trừng lớn đôi mắt ướt mềm.

Không khỏi tiến tới nâng nó lên.

Vẻ mặt không thể tin được mà đánh giá một lát, sau đó không nhịn được nuốt nước miếng, “Sao mi lại! biến thành nguyên liệu nấu ăn”.

——
~(‘▽^人) ~(‘▽^人) ~(‘▽^人) (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ ).

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8