Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Cậu Ngốc
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:17:59 | Lượt xem: 1

24.

Sau một hồi lâu cố gắng giải thích cho Bảo Minh hiểu, thì anh ta chỉ vờ gật đầu vài cái cho qua. Tôi tức giận không nói nên lời nên liền quay lưng quay về phòng của Hoài Nam, tôi bước vào nhìn anh rồi xoay mặt sang chỗ khác.

Lúc này, hắn tiến lại gần vòng tay qua eo ôm tôi vào lòng, thì thầm bên tai: “Đừng giận.”

Sau đó, hắn bế tôi đặt lên chiếc ghế sofa trong phòng rồi đối mắt với tôi. Ánh mắt của hắn đầy sắc bén và lạnh lẽo, nhưng khi nhìn tôi thì nó lại có chút ấm áp. Hắn nghiêm túc hỏi: “Em muốn trả thù tên đấy như thế nào?” 

Tôi ngồi yên không trả lời câu hỏi của hắn mà chỉ trầm ngâm suy nghĩ. Ý của hắn là cái người đánh tôi vào hôm trước ấy à?

Tôi muốn tên đó cùng gia đình của mình lăn lộn đầu đường xó chợ! Để cho bọn đấy hiểu đạo làm người, ỷ mình có tí tiền liền làm càn.

Nhưng kẻ ngốc sẽ không nghĩ nhiều đến như vậy, tôi đành buồn bã bác bỏ ý định ấy, đáp: “Tuỳ ý chồng.”

Hắn không nói gì, gật đầu một cái rồi đi về bàn làm việc của mình, còn dặn dò tôi ngoan ngoãn ngồi chơi ở đó.

Tôi cũng rất nghe lời, ngồi chơi một cách lặng lẽ, lâu lâu ngó nhìn Lê Hoài Nam. Bởi vì quá nhàm chán nên da mắt tôi trùng xuống, cuối cùng không nhịn được, ngã lưng ra ghế rồi chìm vào giấc ngủ.

Mọi chuyện sau đó tôi đều không biết gì hết, lúc tỉnh dậy thì cùng hắn ăn tối ở một nhà hàng sang trọng. Bầu không khí vô cùng lãng mạn.

Cùng nhau ăn tối, cùng nhau về nhà và cùng nhau ngủ. 

Thời gian cứ thế trôi qua, vài ngày sau đó tôi đã nhận được một cú sốc bất ngờ.

25.

Sáng thứ hai đầu tuần, tôi vẫn như thường lệ đi đến công ty cùng Lê Hoài Nam. Nhưng hắn lại quá bận rộn nên ít khi nào chơi cùng tôi, tôi chỉ còn cách lảng vảng khắp công ty rồi được mọi người quan tâm chăm sóc khi biết thể trạng tôi có chút đặc biệt.

Buồn thay hôm nay ai cũng cắm đầu vào công việc cả, tôi lủi thủi đi lên phòng của hắn. Có điều, đi được giữa đường thì tiếng thang máy sau lưng tôi vang lên tiếng “ting”.

Có một người trong số họ đi nhanh đến và vỗ lên vai tôi một cái: “Em trai, về phòng của Hoài Nam cùng anh nào.”

Tôi xoay người lại nhìn thì trông thấy vẻ mặt của anh hơi căng thẳng, đôi lông mày chau lại và có chút giận dữ.

Tôi không đáp lời anh, chỉ gật đầu một cái rồi mau chóng tới phòng làm việc của Hoài Nam. 

Sau khi sắp xếp chỗ ngồi xong xuôi, Trần Bá Phong đặt lên bàn một xấp tài liệu cùng rất nhiều hình ảnh về nam chính còn lại của thế giới này – Lư Tư Hạ.

Tôi tò mò và lén lút nhìn những tấm ảnh đó.

!!!

Tôi không thể tin vào mắt mình, việc đấy.. tất cả đều là sự thật!?

Tôi hoang mang ngẩng đầu lên nhìn anh. Có lẽ anh hiểu tôi đang nghĩ gì, chỉ là không dám tin vào dự đoán của mình mà thôi.

Hoài Nam cầm lên và đọc từng tờ một, sắc mặt của hắn dần trở nên khó coi, toát ra vẻ lạnh lùng khó gần thậm chí là muốn g.i.ế.c người. Hắn hung hăng quăng xuống bàn, gằn từng chữ: “Anh chắc chắn đây đều là sự thật?”

Anh cố gắng điềm đạm rồi hạ thấp giọng mình xuống nhất có thể: “Chắc chắn, có cả bằng chứng lẫn nhân chứng.”

Hắn đứng phắt dậy, hét to: “Khốn kiếp!”

Anh khó chịu, nhắc nhở: “Ở đây có trẻ nhỏ.”

Lời vừa dứt, tôi cảm nhận được ánh nhìn từ anh và hắn khiến tôi không nói nên lời.

Hắn xoa nguyệt thái dương một chút rồi hơi cúi người chào anh: “Cảm ơn anh, với số giấy tờ này tôi đủ kiện bọn họ ra toà rồi. Mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thoả, chắc chắn sẽ làm anh hài lòng.”

“Tôi tin cậu sẽ làm được.”

Anh dừng lại rồi nói tiếp: “Chỉ trách nhà chúng tôi không đủ quyền lực để đứng ra chỉ tội, chỉ có thể trông chờ vào cậu thôi. Xem như tôi nợ cậu một ân huệ.”

Hắn cười phá lên như tên gian xảo: “Ân huệ cái gì chứ! Chẳng phải nhà anh đã trao cho tôi cậu con út đáng yêu này rồi à? Tôi chỉ cần em ấy là đủ.”

Nghe được lời này hắn, tôi ngượng ngùng dời tầm nhìn sang chỗ khác.

Đột nhiên cảm thấy tên Hoài Nam này cũng đẹp trai và ngầu lòi ghê.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8