Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên thành nữ chính ngược văn, ta đá nam chính ra chuồng gà.
Chương 14: Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:32:57 | Lượt xem: 2

 Ngoại truyện 1: Nữ chính nguyên tác

Ta đang ngủ trưa sau khi phê duyệt xong tấu chương, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy một bóng người mờ ảo.

Giật mình đến mức tỉnh cả ngủ.

Nhìn kỹ lại, thì ra là nữ chính nguyên tác.

Nàng ta u oán nhìn ta một cái.

Ta ngồi dậy hỏi: “Ngươi muốn quay về sao?”

Nàng ta quay về thì ta quay về.

Ta quay về tiếp tục làm nghiên cứu cũng khá tốt.

Chỉ là hơi tiếc nuối giang sơn rộng lớn mà “trẫm” vất vả lắm mới giành được.

Chiêu Bình lắc đầu.

“Vậy ngươi…”

Ta bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Ngươi muốn hỏi kết cục của tên chó má nam chính kia đúng không, hắn ta – ”

Chiêu Bình mỉm cười, lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ xinh.

“Hắn ta sống c.h.ế.t ra sao, ta không quan tâm.”

“Ta đến là để chào tạm biệt ngươi.”

Bóng dáng của nàng ta dần dần trở nên rõ ràng, mặc một bộ váy màu vàng mơ, vẻ mặt ngây thơ vô lo của thiếu nữ.

Nàng ta đột nhiên nhào vào lòng ta, khiến ta lảo đảo một cái.

“Cảm ơn ngươi, Chiêu Chiêu, đã cho ta biết nữ tử còn có thể sống như vậy.”

Ta vỗ vỗ lưng nàng ta.

“Cho nên, sau này thông minh lên một chút, đừng có suốt ngày yêu đương nữa.”

Chiêu Bình ngoan ngoãn gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười tinh nghịch.

“Ta rất tò mò, Lặc Cổ, Bùi Cảnh Chi, còn có vị hoàng tử đến từ Tây Vực kia, ngươi định chọn ai làm Vương phu?”

Ta mặt không cảm xúc đẩy đầu nàng ta ra.

“Ngươi mau đi đi, nhớ giúp ta hoàn thành luận văn tốt nghiệp.”

“Viết đừng có quá tệ, ta – Nhan Chiêu Chiêu – cũng là người có lòng tự trọng.”

“Vậy Chiêu Chiêu, ta đi thật đây, nhớ đừng quá nhớ ta đấy.”

“Bệ hạ, bệ hạ?”

Ta mơ mơ màng màng mở mắt ra, là Bùi Cảnh Chi đang gọi ta.

Ta nhất thời có chút mơ hồ.

Trang Chu mộng hồ điệp, giấc mộng Hoàng Lương.

Chiêu Bình vừa rồi là thật hay là ta đang nằm mơ?

 Ngoại truyện 2: Đại Ân sử ghi chép:

【Nữ đế Chiêu, tự mình trồng trọt, khai khẩn đất hoang, xây dựng thủy lợi, xây dựng bệnh viện, chăm sóc trẻ mồ côi người già neo đơn, thành lập trường học dành cho nữ tử, mở rộng giao thương.

【Năm đó chính sự thuận buồm xuôi gió, quốc lực cường thịnh, các nước đều đến chúc mừng.】

 Ngoại truyện 3: Hiện đại

“Nhan Chiêu Chiêu, sao cậu bị ốm một trận mà giống như biến thành người khác vậy?”

Cô bạn học nghi ngờ hỏi: “Trước đây cậu đâu có dịu dàng như vậy.”

Chiêu Bình giơ nắm đ.ấ.m lên: “Cẩn thận tôi đánh cậu đấy!”

“Chuyện con heo của cậu ăn bắp cải của tôi, tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu đấy.

“Không phải chứ, đại tiểu thư, không phải cậu đã hầm nó rồi sao, sao còn lôi chuyện này ra nữa?”

(Toàn văn hoàn)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8