Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Nữ Chính Tiểu Thuyết Yandere
C10

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:34:39 | Lượt xem: 2

12.

“Cởi quần áo ra, quỳ xuống!”

Cuối cùng tôi đã lấy lại được chút khí thế ban đầu.

Ngồi bắt chéo chân trên ghế sofa, ra lệnh một cách ngạo mạn.

“Tạ Uyên” kể từ khi bước vào vẫn luôn bình tĩnh quan sát khung cảnh trong phòng, lúc thì cau mày, lúc thì nhướng mày.

Cuối cùng cũng nhìn về phía tôi, đôi mắt nâu đầy cảnh giác: “Chị muốn làm gì?”

Này, từ khi nào mà giọng hắn lại trở nên dịu dàng như vậy?

Còn gọi tôi là chị!

Chẳng lẽ tối hôm qua…thuần phục hắn rồi?

Tôi nhìn đi nhìn lại hắn, cố gắng tìm ra điều gì đó không thích hợp.

“Mau cởi ra, lề mề quá.”

Hắn cắn chặt môi, trên khuôn mặt hiền lành hiện lên một vết nứt, có lẽ cảm thấy nhục nhã nên vẫn không nhúc nhích.

Tôi không rảnh nói nhảm với hắn, gọi vệ sĩ vào giữ vai hắn, trong giây lát áo trên người được cởi ra, vứt ở sô pha cách đó không xa.

Kỳ lạ, tối hôm qua hoạt động kịch liệt như vậy, vì sao trên người hắn mấy dấu vết mập mờ đều không có?

Còn có…

“Anh thay đồ lót sau lưng tôi từ khi nào vậy?”

Tôi nhớ trước đây hắn mặc một chiếc quần màu đỏ, vì quá gợi cảm nên tôi đặc biệt cưỡng chế hắn không được mặc nữa.

Không ngờ tới, ngủ xong liền đổi lại rồi!

“Tôi không thích màu đỏ, anh không biết sao?”

Hắn thực sự muốn tạo phản!

Hắn thực sự muốn nổi loạn!

“Tôi, nó hợp với tuổi của tôi.”

Mặt hắn đỏ như trái cà chua, trầm giọng giải thích.

“Còn nữa, chị, em không phải…”

Cây cọ trong tay tôi rơi xuống lưng hắn, cả người hắn cứng đờ.

Bàn tay chống trên sàn nổi đầy gân xanh và đỏ bừng.

“Không phải cái gì cơ?” Tôi nghiêng đầu trêu chọc vẻ mặt ẩn nhẫn của hắn.

Trong mắt Tạ Lễ* hiện lên một tia mơ hồ, chú ý tới sơn móng trong tay tôi, cúi người, thanh âm mang theo dục vọng.

*Tên em trai sinh đôi của Tạ Uyên, nhưng lúc này nu9 vẫn chưa biết.

“Không…chị, dùng sức thêm một chút.”

Sau khi vẽ xong bông hoa hướng dương, tôi kiệt sức.

“Tạ Uyên” quay đầu lại nhìn tôi.

Đôi mắt hắn ngấn lệ, run rẩy hỏi:

“Chị, đã xong chưa?”

Tạ Uyên từ khi nào lại thích khóc như vậy?

Tôi cau mày, muốn hỏi hệ thống xem giá trị hắc hóa của hắn có thay đổi hay không, nhưng đã được thông báo trước.

[Tôi không thể tìm thấy giá trị hắc hóa của hắn, có lẽ sẽ không thay đổi.]

[Ký chủ, Tạ Uyên giờ có thể nghe thấy chúng ta nói chuyện, chúng ta phải kiềm chế một chút.]

Tôi tức giận đến mức đá người đó mấy cái.

“Lãng phí công sức của tôi, mau mặc quần áo vào rồi theo tôi về nhà.”

“Về…nhà?”

Ánh mắt Tạ Lễ lóe lên niềm vui, tôi càng nghi ngờ.

Tại sao hôm nay Tạ Uyên lại cư xử kỳ lạ như vậy?

Nhưng lại không thể nói lạ chỗ nào, chỉ có thể ừ một tiếng, trong lúc hắn mặc quần áo mở cửa ra ngoài.

Rõ ràng, mấy lần này tâm tình của Tạ Uyên càng lúc càng ổn định, e rằng sau này giá trị hắc hóa sẽ càng khó tăng lên.

Quan trọng nhất là hắn đã nghe thấy cuộc trò chuyện của tôi với hệ thống.

Điều đó có chứng tỏ hắn đang kiểm soát cảm xúc của mình không?

Vừa giác ngộ ra thì vai đột nhiên bị vỗ nhẹ một cái.

Tôi không vui quay đầu lại, giây phút nhìn thấy Tạ Uyên, tôi sợ tới mức trợn tròn mắt

Không phải chỉ thay quần áo thôi sao? Thế nào đầu lại đầy mồ hôi vậy?

“Anh thế nào…”

Tạ Uyên ôm chặt lấy tôi, vui mừng nói:

“Khương Lạc, cuối cùng cũng tìm thấy em rồi.”

Đúng lúc này, cánh cửa bên trong bị mở ra.

Trên mặt Tạ Lễ chồng chất ý cười: “Chị, em mặc xong quần áo rồi.”

“…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8