Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Nữ Chính Tiểu Thuyết Yandere
C7

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:34:42 | Lượt xem: 2

9.

Rượu vang đỏ chảy dọc theo khuôn mặt tuấn tú của Tạ Uyên, thấm ướt đẫm chiếc cà vạt trắng của hắn.

Mọi người đều xôn xao xem kịch.

Ánh mắt của Tạ Uyên như nhìn xuyên qua tôi.

Ngay lúc tôi còn tưởng hắn muốn làm gì đó, Tạ Uyên mím đôi môi đỏ hồng, chờ rượu vang trên mặt chảy sạch, lấy chiếc khăn lụa trong túi ra, ôn nhu lưu luyến lau chùi ngón tay của tôi.

“Tiểu thư, tay bẩn rồi, để tôi lau cho em.”

Hệ thống kinh ngạc: [Hắn không tức giận sao?]

Tay của Tạ Uyên mơ hồ chạm vào tôi.

Trái tim tôi tê dại, nghiến răng bực tức hất người ra: “Cút ra ngoài!”

Cho đến khi bóng người biến mất, giá trị hắc hóa vẫn không tăng lên.

Tôi thở dài nặng nề, uống một hơi cạn sạch ly rượu.

[Kiếm tiền đúng là không hề dễ dàng!]

Nhưng vừa nghĩ tới ánh mắt tổn thương của Tạ Uyên, lại cảm thấy mình đúng là một người không ra gì.

Hoàn toàn không nhận ra rằng, nội dung cốt truyện bị đảo lộn, vị trí con mồi cũng đang lặng lẽ phát sinh biến hóa.

Càng không biết tửu lượng của mình không tốt.

Trong lúc đó, những cô gái kia lại nhân cơ hội chế nhạo tôi, nói rằng tôi thu nhận một kẻ điên như Tạ Uyên, sau này sẽ phải chịu rất nhiều đau khổ.

Phiền đến mức yêu cầu người phục vụ thêm đồ uống.

Chời khi tỉnh táo lại, đầu tôi đã ở trong trạng thái sương mù.

Vô cùng mơ hồ.

Nếu không tại sao Tạ Uyên rõ ràng đã bị đuổi ra ngoài mà tôi vẫn còn nhìn thấy bóng dáng của hắn ở phòng tiệc chứ?

Tôi lảo đảo đứng dậy, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt quen thuộc trên cầu thang, nhưng ngay khi vừa chớp mắt, người đó đã biến mất.

Tôi nghĩ có lẽ mình nhìn nhầm, nhưng đôi chân không còn nghe lời nữa nên cứ luôn bước về phía trước.

[Ký chủ, cô đang làm gì vậy? Mọi người sắp khiêu vũ rồi]

[Cậu có nghĩ đó là Tạ Uyên không?]

Hệ thống nhìn vào nơi tôi chỉ, đó chỉ là nơi giới thượng lưu uống rượu và trò chuyện.

Không nói lên lời, chỉ để lại một câu:

[Cô say rồi, nên tìm phòng ngủ đi.]

Say?

Tôi ồ một tiếng, vừa xoay người, lại đối diện với khuôn mặt có thể dễ dàng nhận ra kia.

Thật sự là Tạ Uyên!

Nhưng hình như bộ quần áo này có gì đó không đúng?

Tôi nghi hoặc, lại không quản được nhiều như vậy, bởi vì bên cạnh hắn có một vị phu nhân ăn mặc vô cùng ung dung hoa lệ.

Cửa thang máy mở ra, lúc hắn chuẩn bị bước vào, tôi đã hét lên:

“Dừng lại!”

Tôi ngạo mạn bước tới chỗ hai người họ, nheo mắt nhìn vị phu nhân kia, sau đó kéo Tạ Uyên vào trong vòng tay.

“Hắn là chó của tôi, sẽ không bán mình, hắn chỉ có thể ở bên cạnh tôi.”

Quý phu nhân nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

Mỉm cười nói với Tạ Uyên: “Cảm ơn cậu đã giúp tôi đi thang máy, cũng không cần dìu tôi lên, đi lên sẽ có người tới đón tôi.”

Nói xong, cửa thang máy khép lại, chỉ còn tôi và Tạ Uyên đứng tại chỗ.

Tôi còn đang chậm rãi suy nghĩ, thắt lưng được một bàn tay nóng hổi đỡ lấy.

Vừa ngước mắt lên, tôi bắt gặp ánh mắt đầy vui sướng của hắn.

“Xem ra tiểu thư cũng không ghét tôi đến vậy.”

Tạ Uyên cười khẽ: “Em say rồi à? Tôi đưa em đi ngủ được không?”

Hắn thấp giọng ghé vào tai tôi dụ dỗ.

Dễ dàng mê hoặc tôi.

Đôi mắt của Tạ Uyên dường như có sức hút quyến rũ.

Rượu làm đầu óc tê liệt và giảm sự tỉnh táo, tôi dường như đang gật đầu.

Đến khi kịp phản ứng, Tạ Uyên đã đưa tôi tới phòng khách sạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8