Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thành Vai Phụ Tiểu Nương
Chương 10 + 11

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:17:12 | Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW



MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Trải qua một chặng đường xóc nảy, cuối cùng cũng đến Thanh Hư Quán.

Vừa xuống đất, lập tức chống đỡ thể sắp rã rời, nhanh chóng bên trong.

Không gì khác, chỉ sợ lời dối của bại lộ.

, cái gì mà đạo trưởng hẹn, đều là bịa .

Ai ngờ đến chính điện thấy một đạo sĩ mặc đạo bào màu vàng nâu cầm phất trần, từ xa chắp tay hành lễ với .

Ta vội vàng cúi đáp lễ.

Đi đến gần, vị đạo sĩ mặt mũi hiền hòa mỉm :

“Thiện nhân, đến .”

Ta như ma xui quỷ khiến mà đáp :

“Thanh Hư đạo trưởng, lâu gặp.”

Sau khi lời đó, ngay cả bản cũng ngây .

Trước đây từng gặp ông , thể đạo hiệu của ông ?

Dường như sự nghi ngờ của , Thanh Hư đạo trưởng bí ẩn.

“Thiện nhân cần vội, đến lúc sẽ tự .”

Thế là đành đè nén đầy bụng nghi vấn.

Ngoài điện, Ôn Nghiễn Thiệu bước nhẹ nhàng đến, tà váy màu hồng nhạt lay động, như một đóa hoa đang nở rộ.

“Tiểu nương, xin đạo trưởng quản lý phòng một căn phòng, chúng nhanh chóng đến đó để cất hành lý thôi.”

Một căn phòng, liệu chật chội ?

Đang định xin thêm một căn phòng nữa thì nhớ đến chuyện nàng gặp ác mộng.

Thôi, một căn thì một căn .

11

Một tháng trôi qua trong chớp mắt.

Mưa xuân lất phất dần tạnh, xung quanh Thanh Hư Quán, rừng núi nở rộ vô hoa đỗ quyên.

Màu trắng tinh khiết, màu đỏ tươi tắn, màu tím tao nhã, đủ các màu sắc đan xen, tả xiết.

Ta trong cỗ xe ngựa xóc nảy như lúc đến, nhắm mắt dưỡng thần.

Những ngày ở Thanh Hư Quán, ngoài việc thiếu Ôn Nghiễn Thư thì những thứ khác cũng khác gì ở nhà.

Chỉ một điểm kỳ lạ.

Ta càng ngày càng mơ, hơn nữa, cảm giác trong mơ chân thực.

Có mấy giật tỉnh giấc, môi ướt đẫm, xiêm y ngủ vốn chỉnh tề khi ngủ cũng mở toang như thể ai đó kéo .

Cửa sổ xung quanh đều khóa chặt, sang bên ngoài giường, Ôn Nghiễn Thiệu ngủ say.

Hôm tỉnh dậy, giả vờ hỏi nàng, nửa đêm tỉnh dậy , thấy tiếng động lạ nào .

Nàng đều trả lời là .

Thế là chỉ còn cách nghi ngờ rằng vô thức cử động tay chân khi ngủ.

, dấu vết nước môi thì giải thích thế nào?

Có lẽ là nhờ ở chốn thánh địa Đạo gia một thời gian, cảm thấy cả trở nên linh hoạt hơn nhiều.

Ta chợt nhớ , đêm ngày lên đạo quán, Ôn Nghiễn Thư từng , môi sưng.

Lúc đó còn tưởng là do muỗi đốt.

bây giờ nghĩ , vì ngày nào cũng chăm chỉ xông ngải cứu trong nhà nên lâu lắm thấy muỗi nữa, huống hồ, giường Ôn Nghiễn Thiệu còn vây một lớp màn dày, sợ rằng muỗi bên ngoài đập cánh gãy cũng khó mà bay .

Hơn nữa, đêm đó ngủ cùng Ôn Nghiễn Thiệu, tại muỗi chỉ đốt đốt nàng? Tại chỉ đốt môi mà đốt những chỗ khác?

Vậy nên, căn bản do muỗi đốt.

Sau khi đến kết luận , trong lòng đột nhiên khựng .

Ánh mắt kiềm chế mà chuyển sang khuôn mặt Ôn Nghiễn Thiệu bên cạnh.

Nhận ánh mắt của , nàng ngẩng đầu nhẹ:

“Sao ?”

Ta vội vàng xua tay:

“Không, gì…”

Nàng đột nhiên tiến gần hơn, đôi mắt cong cong như trăng khuyết hiện lên vẻ dò xét giống hệt trưởng của nàng.

“Người, phát hiện điều gì ?”

Ta cứng đờ lắc đầu.

“Thiệu Nhi ? Tiểu nương hiểu.”

“Ha, tiểu nương…”

Ôn Nghiễn Thiệu khẽ, thích thú lăn hai chữ cuối đầu lưỡi, như đang thưởng thức một món ngon nào đó.

Một lúc , nàng ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

“Tiểu nương, thích cách xưng hô .”

“Người xem, gọi là tỷ tỷ thì thế nào?”

Ta vô tình thấy trong mắt nàng chất chứa sự điên cuồng nồng đậm, như sắp phá vỡ một sự ràng buộc nào đó.

Một ngón tay thon dài vuốt nhẹ đôi môi đang run rẩy.

Nàng thương xót thở dài:

“Lại sưng .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8