Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Thư Làm Đệ Nhất Mỹ Nhân
CHƯƠNG 11

Cập nhật lúc: 2026-01-30 12:50:17 | Lượt xem: 4

Ta… thật nhớ dai, chẳng qua là lúc nịnh các trưởng lão bị bắt gặp thôi mà.

“Sao có thể, chẳng phải vì nghĩ sư tôn có rồi nên mới ưu tiên người khác.”

“Phạch”, Mục Khinh Châu đặt mạnh quân cờ lên bàn cờ, “Ta có rồi, thì đương nhiên phải xếp sau người khác? Ai cũng đưa, ta mới chẳng cần.”

Lời vừa dứt, cả hai ta đều sững lại.

Ta cảm thấy… sao có chút vị chua thế này?

Dù sao thì, vẫn phải dỗ cho xuôi cái đã.

“Đệ tử sai rồi, sau này có đồ tốt gì sẽ đưa sư tôn đầu tiên. Sư tôn là người quan trọng nhất, ai cũng không bằng sư tôn cả!”

Nói rồi ta liếc nhìn hắn, “Được không?”

Mục Khinh Châu “hừ” một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.

Hắn đưa tay ném cho ta một món đồ!

Lại là túi càn khôn “của hồi môn” của ta.

“Trả ngươi.”

Ta nghĩ thầm, thế thì không ổn! Thế chẳng phải là hai bên không ai nợ ai sao! Vội vàng nhét lại vào tay hắn.

“Sư tôn cứ xem như đệ tử đã gả cho người rồi, cầm lấy đi!”

“Ai… ai muốn cưới ngươi?!”

Ta ??? Ngươi không đúng lắm thì phải.

Nhìn kỹ lại, thấy gương mặt Mục Khinh Châu nghiêm túc, mà vành tai lại hơi đỏ lên.

… Không phải chứ? Là cái ta đang nghĩ đó thật sao?

Lòng ta bỗng vui sướng, còn thấy có chút thỏa mãn là sao đây?

Hắn lại ném cho ta, “Hơn nữa, nữ tử xuất giá, của hồi môn cũng là tự mình giữ lấy.”

Ai chà, khó chiều thật, vừa tự luyến lại còn kiêu ngạo.

Nhưng người ta là mỹ nam ta yêu mà cũng là đùi vàng giữ mạng! Hai điều tốt trong một, dù có là xương khó gặm thì cũng phải nhai!

Ta dịch đến bên cạnh hắn, kéo tay áo hắn hỏi: “Sư tôn còn nhớ câu cuối trong lời thề bái sư không?”

Vành tai hồng đã tan, hắn lại trở về bộ dáng lạnh lùng dửng dưng kia.

“Tất nhiên là nhớ, sư đồ đồng tâm, cùng đi cùng về.”

“Vậy là nói rồi đó nhé, sư đồ đồng tâm, cùng đi cùng về!”

Mục Khinh Châu không hiểu gì, nhưng vẫn nhẹ nhàng đáp lại một tiếng.

“Ừm.”

Nụ cười trên mặt ta không sao kìm lại được.

Mỹ nhân sư tôn à, đợi đấy nhé, ta sẽ cưa đổ người sớm thôi!

Hết

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8