Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 20: Mì Xào 1

Cập nhật lúc: 2026-03-06 18:12:20 | Lượt xem: 4

Trong hộp cơm dùng một lần chứa mì xào nóng hổi, sợi mì nhỏ được trộn với rau xanh, bắp cải thái thành sợi nhỏ, còn có giá đỗ xanh, không giống như những món mì xào thêm trứng gà băm nhỏ khác, Thời Nhiễm là trực tiếp chiên một quả trứng gà đặt ở trên mì xào.

Mì xào được phủ bởi một lớp trứng rán vàng ươm, mùi vị rất thơm.

Chu Mẫn giống như bị mùi hương này đột ngột kéo trở về hiện thực, chỉ cảm thấy vô cùng đói bụng. Vội vàng cầm đũa lên rồi cắn một miếng mì xào.

Chu Mẫn: !!!

Mì xào vừa vào miệng, căn bản không có cảm giác béo ngậy nặng nề như lúc trước, mà là mềm mại và vừa miệng đến không ngờ. Sợi mì vì mỏng nên hơi mềm, nhưng lớp rau xanh và bắp cải bào sợi bên trong đã trung hòa hương vị này rất tốt.

Càng làm cho người ta cảm thấy kinh ngạc hơn chính là gia vị bên trong, Chu Mẫn chỉ cảm thấy mì xào này càng ăn càng thơm, một chút cũng không có cảm giác ăn được mấy miếng dầu cuối cùng như trước kia.

Mãi cho đến khi ăn hết một nửa mì xào, lúc này Chu Mẫn mới cảm thấy mình ăn quá nhanh. Phải biết rằng gần đây cô ấy tăng ca, khẩu vị không tốt, ăn cái gì cũng phải mất ít nhất nửa tiếng, còn chỉ có thể ăn được một nửa.

Lượng bát mì xào hôm nay cũng không nhỏ, giá cả của Thời Nhiễm khá cao, tất nhiên số lượng cho cũng đủ ăn.

Chu Mẫn thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy cuối cùng mình cũng đã sống lại trong cuộc sống tăng ca tối tăm.

Trước mắt, cô ấy là khách hàng duy nhất của quán mì xào, Chu Mẫn chuyển ánh mắt sang hai cái bình nhỏ có nắp đậy trên bàn. Một bình dầu ớt đỏ tươi, Chu Mẫn ngửi thấy mùi dầu ớt, cả người cô bắt đầu rục rịch, cuối cùng vẫn không cam lòng mà buông thìa xuống.

Thức khuya quá nhiều, không dám ăn cay.

Trong lòng Chu Mẫn âm thầm quyết định, đợi đến lúc rảnh rỗi, cô nhất định phải tới đây ăn một đĩa mì xào thêm hai muỗng dầu ớt!

Một bình khác có vẻ hơi bình thường không có gì lạ, dưa chuột mỏng dài, ngâm trong nước sốt, mùi chua chua thơm ngát xông vào mũi.

Chu Mẫn nhìn mấy miếng ớt đỏ cay rải rác bên trong, trong lòng tự an ủi chính mình, cái này nhất định sẽ không ngấy giống như dầu ớt, hơn nữa ngửi cũng có vị chua nặng hơn một chút… Bốn bỏ lên năm thì không tính là hương vị nặng.

Cô ấy cẩn thận dùng đũa nhỏ đặt bên cạnh bình gắp một lát dưa chuột muối chua đặt lên đĩa mì xào.

Ưm! Trước mắt Chu Mẫn sáng ngời, dưa chuột này cũng không biết muối như thế nào, chua thơm ngon miệng, trong nháy mắt khiến cho cô muốn thêm một đĩa mì xào nữa!

Cứ như vậy, Chu Mẫn một miếng dưa chuột muối chua, một miếng mì xào, chỉ chốc lát sau đã ăn xong mì xào.

Sau khi ợ lên một tiếng, Chu Mẫn lại đột nhiên cảm thấy mình giống như mình quên cái gì đó.

Cô ấy chuyển ánh mắt về phía bát canh đậu hũ bị cô đặt sang một bên… 

Đợi đến khi uống hết không còn một chút canh nào nữa, Chu Mẫn mới thỏa mãn thở dài một hơi. Hôm nay thật sự là nhặt được bảo vật, vậy mà có thể ăn được một bữa cơm hợp tâm ý như vậy. Mấu chốt là sau khi ăn xong, cô cũng không còn có cảm giác đầy hơi ứ đọng trong dạ dày gần đây, chỉ cảm thấy hình như khẩu vị đã bị phần mì xào này chữa khỏi.

“Bà chủ nhỏ, tay nghề của cô thật tốt!” Chu Mẫn nói ra lời khen ngợi từ nội tâm: “Ngày mai cô còn bày sạp bán ở đây không?”

Mì xào ngon như vậy, cô ấy phải đến ăn mỗi ngày!

Thời Nhiễm cười tủm tỉm đáp: “Nhớ tới đây nha, tôi sống ở đây, sau này mỗi ngày đều sẽ bán ở đây.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8