Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:57:01 | Lượt xem: 2

Vì để việc quản lý trở nên dễ dàng hơn, đại đội đã cho xây một nhà kho bên cạnh trại chăn nuôi.

Ở đó đặt rất nhiều loại công cụ dụng cụ khác nhau, có đôi khi nhân viên chăn nuôi cần trực đêm còn có thể nghỉ ngơi ở trong phòng.

Trương Thiên và Trương Tiểu Mai dọn dẹp sạch sẽ một gian phòng, về sau hai người sẽ thay phiên nhau sử dụng.

Chỉ là ngay khi cô tràn đầy tin tưởng chuẩn bị chào đón sinh mệnh mới sắp đến, một đám khách đường xa cuối cùng cũng đến nơi.

Trương Thiên mới vừa về đến nhà, chỉ thấy em trai Trương Hồng Binh với vẻ mặt hóng hớt chạy đến, hứng thú bừng bừng nói đại đội có người mới tới.

“Chị ơi, đại đội của chúng ta có đám phần tử xấu tới, khoảng bảy tám người gì đó, còn có cả bạn học của chị cũng tới đây, hình như tên là Thẩm Ninh hay sao ấy!”

Thẩm Ninh? Phần tử xấu?

Không phải là những phần tử trí thức bị đánh thành những tên lão cửu thối (cách gọi miệt thị phần tử trí thức trong cách mạng văn hóa) kia đấy chứ? Trương Thiên nói thầm trong lòng.

Trương Thiên đã chờ Thẩm Ninh mang đặc sản từ Thủ Đô về cho mình từ lâu, cô còn đang không hiểu tại sao đối phương ở Thủ Đô lâu như thế rồi mà vẫn chưa về, nhưng bây giờ xem ra, có lẽ cô ấy ở lại Thủ Đô thêm một khoảng thời gian để làm “sự nghiệp” rồi.

Trong đầu Trương Thiên xuất hiện rất nhiều suy nghĩ linh tinh lộn xộn, cô đạp xe đạp, rất nhanh đã chạy đến sân đại đội.

Vừa đến nơi, cô đã thấy Thẩm Ninh đang ngồi ở dưới hành lang chán đến c.h.ế.t nghịch ngón tay, bên cạnh là một chiếc ba lô hơi phồng lên, cũng không biết có phải là đang để những thứ cô nhờ mua hay không.

“Thẩm Ninh!”

Trương Thiên bước nhanh tới, hô lên một tiếng.

Thẩm Ninh lập tức ngẩng đầu, vui mừng nói:

“Cuối cùng cũng chờ được cậu rồi! Cậu không biết tôi ở Thủ Đô uy phong đến mức nào đâu!”

DTV

Trương Thiên có chút cười không nổi, nhưng vẫn miễn cưỡng nở một nụ cười, hỏi cô ấy:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn – https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-151.html.]

“Chắc chắn là vô cùng uy phong rồi. Dù sao những việc cậu làm đã cứu giúp được rất nhiều phụ nữ, cũng cứu vớt được rất nhiều sinh mệnh, sau này những người ấy chắc chắn sẽ vô cùng cảm kích cậu.”

“Đều là vì nhân dân phục vụ ấy mà!”

Thẩm Ninh được Trương Thiên khen, bèn ngượng ngùng xua tay.

“À đúng rồi, đây là những thứ tôi đã nhờ cậu mua đúng không?”

Trương Thiên bèn nói sang chuyện khác.

Thẩm Ninh lập tức gật đầu, lấy từ trong ba lô ra một chiếc túi lớn đưa cho Trương Thiên.

“Tôi để hết ở trong ba lô đó, còn túi này là đồ ăn, cậu mau ăn hết đi. Số tiền mà cậu đưa cho tôi một đồng cũng không thừa, tôi đã đổi hết thành đồ rồi mang về đó.”

Thẩm Ninh cực kỳ tự hào, nâng cằm đắc ý nói.

Trương Thiên cũng không nhịn được mà nhếch miệng:

“Thật sự cảm ơn cậu, nếu không có cậu, sao tôi có thể mua được nhiều đồ ở Thủ Đô như vậy chứ? Cậu đúng là bạn tốt của tôi!”

Thẩm Ninh mím môi, hiếm khi có chút ngại ngùng.

Hai người lại ôn chút chuyện cũ, sau khi rời đi, Thẩm Ninh còn cố ý dặn dò Trương Thiên sau này có tới huyện thành thì nhớ đến tìm cô ấy.

Cô tất nhiên là đồng ý.

Mà khi nhìn những người với vẻ mặt tiều tụy, biểu cảm mỏi mệt xách theo túi đi ngang qua bên cạnh mình, bước về phía chuồng bò, trong lòng Trương Thiên nói không nên lời là loại cảm giác gì.

Đột nhiên, tầm mắt của cô dừng lại ở trên người một thanh niên đang đỡ một cụ già giữa đám người.

Anh ta cũng mang theo vẻ mặt u sầu giống như những người khác, nhưng có một sự khác biệt là – thanh niên này chính là nam chính trong cuốn tiểu thuyết mà Trương Thiên từng xem kia.

Nói cách khác, cốt truyện nguyên tác rất nhanh sẽ bắt đầu, đáng tiếc cô lại chưa xem đến phần sau, chỉ biết cô vợ thanh mai trúc mã của vị nam chính này rất nhanh sẽ trở thành thanh niên trí thức bị điều xuống nông thôn, vẽ ra một câu chuyện tình yêu vui buồn lẫn lộn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8