Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:42:35 | Lượt xem: 3

Vừa nghĩ đến đây, bụng của cô thế nhưng bắt đầu kêu lên.

“Mày cũng muốn ăn đúng không?”

Trương Thiên thì thầm với cái bụng nhỏ của mình, đôi mắt híp lại, cong thành hình trăng non:

“Vậy chúng ta cùng đi ăn thử một lần đi!”

Cô đã đến tiệm cơm Quốc Doanh rất nhiều lần, lúc này lại là giờ cao điểm buổi trưa, cho dù đang ở tiệm cơm Quốc Doanh thì cũng rất khó để tìm được một bàn trống.

Dưới sự dẫn dắt của chị Lý, cô đi tới ngồi vào một bàn có một cặp đang ngồi, thoạt nhìn hình như là hai người đang xem mắt.

Tuổi của cô gái có vẻ sêm sêm Trương Thiên, mà người đàn ông lại theo hình tượng thanh niên chính trực mày rậm mắt to mà người thời đại này thích nhất, mặc áo Tôn Trung Sơn, túi áo để hai cây bút.

Cô gái ngồi đối diện với anh ta, mặt và cổ đều đỏ ửng lên, vẫn luôn cúi đầu không dám nhìn thẳng đối phương.

Chị Lý đi đến bên cạnh bàn, thân thiết dò hỏi:

“Hai vị đồng chí, vị đồng chí mới tới này không tìm được chỗ ngồi, có thể ngồi chung một bàn với hai người được không?”

Người đàn ông vốn đang xem thực đơn trên tường, nghe được chị Lý hỏi chuyện, lúc này mới quay đầu lại, sau khi nhìn thấy Trương Thiên thì ánh mắt vốn cao ngạo của anh ta lập tức trở nên vô cùng nhiệt tình.

“Tất nhiên là được, mời cô ngồi.”

Anh ta thậm chí còn muốn giúp cô kéo ghế, đôi mắt giống như keo dán, dính chặt vào mặt của Trương Thiên.

Chút ít thiện cảm ở trong lòng Trương Thiên lập tức tan thành mây khói.

Nhân phẩm của người này quá tệ, đối tượng xem mắt còn đang ngồi ở phía đối diện mà anh ta vẫn dám lấy lòng một cô gái khác ở trước mặt người ta.

Đã vậy hiện tại còn đang là thập niên 60 thật thà chất phác!

Dựa vào điều này thôi cũng đã nhìn ra nhân phẩm của người đàn ông trước mặt đúng là chẳng ra làm sao.

Trương Thiên ngăn anh ta lại, cười nhạt nói:

“Cảm ơn, tôi có thể tự làm được.”

Nói xong tự mình kéo ghế ra ngồi xuống.

Nếu đã tới ăn cơm ở tiệm cơm Quốc Doanh, tất nhiên phải gọi món đặc trưng nhất ở đây —— thịt kho tàu.

Ba cô đã muốn ăn thịt kho tàu của tiệm cơm Quốc Doanh từ rất lâu rồi, lần sau trở về nhà cô sẽ mua cho ông ấy một phần ăn thử, dù sao bản thân hiện tại quả thật là ‘rất có tiền’.

Khi Trương Thiên đang xem thực đơn, tự hỏi nên ăn món gì thì bên cạnh vang lên một giọng nói vừa vui mừng vừa do dự.

“Cậu, cậu là Trương Thiên đúng không?”

Trương Thiên ngây người, nhìn về phía cô gái ngồi cùng bàn, trong đầu điên cuồng tìm kiếm ký ức của nguyên chủ.

Cuối cùng trong một góc nhỏ của ký ức, cô đã ‘tìm được’ thân phận của đối phương.

“Cậu là… Đinh Ái Quân?”

“Hai người quen nhau sao?”

Người đàn ông xem mắt nghi ngờ hỏi, đưa mắt nhìn hai người.

Đinh Ái Quân chủ động lên tiếng giới thiệu, đầu tiên cô ấy chỉ vào Trương Thiên, nói:

“Đây là bạn cùng lớp cấp ba, cũng là bạn thân của em, Trương Thiên.”

Sau đó Đinh Ái Quân lại giới thiệu người đàn ông ngồi ở phía đối diện:

“Đây là đối tượng xem mắt của tớ, anh Hồ, Hồ Bạch.”

Giới thiệu xong, cô ấy quay sang nhìn Hồ Bạch cười ngây ngô, hai má phiếm hồng.

Nhưng sự chú ý của Hồ Bạch đã hoàn toàn dừng ở trên người Trương Thiên, tim đập thình thịch, cảm giác như gặp được tri kỷ định mệnh của đời mình.

“Xin chào đồng chí Trương Thiên, mặc dù tôi là đối tượng xem mắt của đồng chí Đinh Ái Quân, nhưng chúng tôi cũng không có ý định tiến xa hơn.”

Anh ta nhìn Trương Thiên bằng ánh mắt thâm tình:

“Đồng chí Trương Thiên đã có bạn đời chưa? Nếu như chưa có, vậy cô cảm thấy tôi thế nào?”

“Nhưng mà…”

Đinh Ái Quân còn chưa nói hết câu thì đã bị Hồ Bạch cắt ngang.

“Đồng chí Đinh, vừa rồi tôi đã nói rất rõ ràng, nhưng cô yên tâm, sau này chúng ta vẫn có thể là bạn bè.”

Anh ta vừa nói vừa nhìn chằm chằm Trương Thiên.

Đinh Ái Quân vô cùng bối rối, không phải vừa rồi họ còn đang nói chuyện rất vui vẻ sao?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8