Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:42:38 | Lượt xem: 3

“Cảm ơn cháu đã đưa kẹo cho Khánh Khánh.”

Thím Lưu bất đắc dĩ nhìn những món đồ còn lại ở trong giỏ, sau đó xua tay nói:

“Thím sẽ mua hết những thứ còn lại, cháu tính tiền đi.”

“Tổng cộng là 46 tệ 5 xu, cháu sẽ bớt cho thím số lẻ, chỉ lấy 46 tệ thôi ạ.”

Trương Thiên nhanh chóng tính toán xong, thím Lưu cũng vô cùng hào phóng trả tiền.

Trước khi đi, thím Lưu còn nắm lấy tay Trương Thiên, nhỏ giọng nói:

“Sau này nếu còn sữa bột thì cháu nhớ để lại cho thím một túi nhé. Thím có rất nhiều phiếu công nghiệp, phiếu xe đạp cũng có đủ.”

“Không thành vấn đề ạ!”

Nếu có phiếu xe đạp, cô cũng rất muốn mua một cái, nhưng lại không tìm được lý do thích hợp.

Trương Thiên vừa đi vừa suy nghĩ, chợt nảy ra một ý tưởng.

Cô muốn tìm một công việc tạm thời!

Có việc làm, cô sẽ có lý do để mua một chiếc xe đạp.

Ngày hôm sau, Trương Thiên đã đi đến nơi Đinh Ái Quân đang ở, chính là một hộ gia đình ở xưởng bột mì.

Cô chưa từng đến nhà Đinh Ái Quân nên đành tìm một đứa trẻ, trả công cho nó bằng hai viên kẹo để nhờ nó đi gọi người hộ.

Vài phút sau, đã thấy Đinh Ái Quân vui vẻ chạy tới.

“Trương Thiên, cậu thật sự tới đây tìm tớ sao!”

Cô ấy thở hổn hển, gương mặt đỏ ửng, hai mắt sáng lấp lánh.

“Tớ tưởng cậu chỉ nói vậy thôi, sẽ không thật sự đến tìm tớ.”

Trương Thiên nhìn cô ấy với ánh mắt phức tạp.

Đinh Ái Quân là người bạn mà nguyên chủ đã lừa gạt rất nhiều.

Khi cả hai mới vào cấp 3, vì tiền tiêu vặt của Đinh Ái Quân, mỗi ngày nguyên chủ đều thao túng tâm lý cô ấy, khiến cô ấy chỉ có thể làm bạn với nguyên chủ.

Sau khi tiêu hết số tiền tiêu vặt mà đối phương tiết kiệm được, nguyên chủ đã tìm đủ mọi lý do để xa lánh Đinh Ái Quân.

Thật tội nghiệp Đinh Ái Quân, luôn nghĩ mình đã làm sai điều gì đó nên người bạn thân duy nhất ở trường mới không chơi với mình nữa.

Và cho đến tận bây giờ cô ấy vẫn coi Trương Thiên là bạn thân.

Nếu không, ngày hôm qua khi Đinh Ái Quân nhìn thấy cô cũng sẽ không vui mừng đến vậy, và cả hôm nay cũng không cần phải hấp tấp chạy tới đây.

Trong lòng Trương Thiên lúc này vô cùng phức tạp, trước đây nguyên chủ có một gia đình tốt, có những người bạn tốt, nhưng lại không biết trân trọng họ, chỉ vì một người đàn ông mới quen mà phản bội và vứt bỏ tất cả mọi người.

Thật là đáng chết!

Thành thật mà nói, Trương Thiên vô cùng ghen tị với nguyên chủ.

Tuy nhiên, khi nghĩ tất cả những thứ này giờ đây đều là của mình, cô chợt thấy vui vẻ trở lại.

“Sao cậu không nói gì thế? Tớ đã nói gì sai à?”

Thấy Trương Thiên nửa ngày cũng không nói gì, Đinh Ái Quân còn tưởng rằng mình đã làm gì khiến bạn thân mất hứng.

Nụ cười trên mặt cô ấy đột nhiên biến mất, ánh mắt trở nên vô cùng cẩn trọng.

“Không có gì, tớ chỉ cảm thấy hình như đã rất lâu rồi chưa gặp cậu.”

Trương Thiên bước tới, nắm lấy tay Đinh Ái Quân.

“Đi thôi, tớ mời cậu đi uống nước có ga.”

Nước có ga là món giải khát mới nhất và thời thượng nhất vào thời điểm này, nếu được ai đó mời uống nước có ga thì có thể khẳng định mối quan hệ giữa họ rất tốt.

Đinh Ái Quân rất vui vẻ.

Hai người uống nước có ga rồi đi dạo phố, trò chuyện về những ký ức thú vị ngày xưa và những chuyện thú vị gần đây.

Đương nhiên cũng sẽ nói về tình hình hiện giờ của mỗi người, hai năm nữa, những thanh niên trí thức sẽ bị ép xuống nông thôn, cô phải giúp Đinh Ái Quân tìm được việc làm càng sớm càng tốt mới được.

“Gần đây trường học đã cho học sinh nghỉ, cậu có dự định gì không?”

Trương Thiên hỏi.

“Dự định gì ư?”

Đinh Ái Quân suy nghĩ một chút.

“Đợi đến khi trường học mở cửa trở lại tớ sẽ tiếp tục học hết cấp 3, sau đó vào xưởng làm việc.”

Trương Thiên tò mò hỏi:

“Sao cậu lại biết trường học sẽ mở cửa trở lại?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8