Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 320

Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:12:24 | Lượt xem: 2

Giây tiếp theo, phía sau vang lên một giọng nói cắt ngang ảo tưởng của cô.

“Xin chào, xin hỏi nơi này có phải nhà xưởng sữa tươi Hồng Quang không?”

Trương Thiên quay đầu, chỉ thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đeo kính nhân cưỡi xe đạp, trên trán toát ra mồ hôi li ti, ánh mắt vui mừng nhìn ký hiệu nhà xưởng phía sau cô.

“Nơi này chính là xưởng gia công sữa tươi Hồng Quang, xin hỏi anh có chuyện gì không.”

Đáy mắt của Trương Thiên xẹt qua một sự tò mò.

Người đàn ông đeo kính đẩy xe lại đây, giọng điệu kích động hỏi:

“Xin hỏi, xưởng sữa của các cô còn có sữa tiệt trùng không? Tôi muốn mua một cân.”

Anh ta móc ra hai phiếu nửa cân sữa từ trong túi quần áo cầm trong tay.

Trương Thiên gật đầu:

“Có, anh đi theo tôi.”

Hiện tại xưởng sữa vắt sữa ba lần mỗi ngày, buổi sáng, giữa trưa, chạng vạng, hiện tại vừa vặn đến giữa trưa, mới đưa sữa lại đây đang tiến hành gia công.

Trương Thiên nhìn người đàn ông đeo kính, nói:

“Anh có lấy đồ đựng gì không? Nếu không thì đợi lát nữa mang về thế nào?”

“Tôi có mang theo.”

Người đàn ông đeo kính móc ra một ấm nước dành cho quân đội từ trong túi xách ra, nhìn có vẻ hẳn là đủ đựng một cân.

Trương Thiên cười gật đầu:

“Vậy là tốt rồi, anh tự mang bình đựng, chúng tôi sẽ tính dựa theo giá sữa tiệt trùng cho anh, nửa cân sữa một xu tám, một cân là ba xu sáu, đợi lát nữa anh trực tiếp giao phiếu cho kế toán là được.”

Người đàn ông đeo kính cảm ơn gật đầu, đi theo Trương Thiên vào xưởng sản xuất sữa tươi.

Nhà xưởng sạch sẽ, dụng cụ bên trong mới lạ mà to lớn, đặc biệt là máy diệt khuẩn kiểu ống cuối cùng kia, càng làm cho người đàn ông trước mắt sáng ngời.

“Xưởng sữa của các cô nhìn thật không tệ, những dụng cụ này vừa nhìn là biết không tầm thường.”

Người đàn ông đeo kính cảm thán nói, trong ánh mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên.

Trương Thiên cười cười, không trả lời.

Cô đưa người này tới trước mặt Triệu Hồng Mai đang thao tác máy diệt khuẩn, chỉ vào người đàn ông đeo kính nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn – https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-320.html.]

“Vị này cố ý từ trong thành chạy tới mua sữa tiệt trùng, tổng cộng một cân, đợi lát nữa các cô rót cho anh ấy một cân, dẫn anh ấy tới chỗ kế toán tính tiền.”

Triệu Hồng Mai không nhịn được hơi nhếch miệng, lại rất mau ngậm miệng lại, đáy mắt tràn ngập sự kích động.

Người thành phố vậy mà lại cố ý chạy tới nông thôn của chúng ta mua đồ!

Thật hiếm có mà!

“Tôi biết rồi, xưởng trưởng cô yên tâm đi.”

Cô ấy cao giọng trả lời, thuận tay cầm ấm nước của người đàn ông đặt ở một bên.

“Vậy tôi đi về trước, các cô tiếp tục làm việc.”

Trương Thiên đi hai bước, lại nghĩ tới một chuyện rồi đi về phía văn phòng của xưởng phó trưởng Triệu Tùng.

Phía sau, người đàn ông đeo kính không thể tin được hỏi Triệu Hồng Mai:

“Đồng chí, cô ấy vậy mà lại là xưởng trưởng của xưởng sữa Hồng Quang sao?”

Triệu Hồng Mai tự hào ưỡn ngực, mặt mày hớn hở nói:

“Không sai, lợi hại đúng không!”

Xưởng trưởng bằng tuổi cô ấy mà cũng đã là xưởng trưởng, cô ấy lấy xưởng trưởng làm tấm gương, sau này nhất định phải trở nên tài giỏi hơn người!

Người đàn ông đeo kính không khỏi âm thầm líu lưỡi, thật là anh hùng xuất thiếu niên, sau này chắc chắn sẽ rất có tương lai!

Trương Thiên đi vào văn phòng, Triệu Tùng đang lên kế hoạch sản xuất cho tháng sau.

“Đang bận sao.”

Trương Thiên nhìn mấy đống hồ sơ trong tầm tay của anh, hiếm khi có một tia chột dạ.

Lúc này Triệu Tùng mới phát hiện Trương Thiên tới, vội vàng buông bút máy trong tay, kéo một cái ghế dựa ở đối diện.

DTV

“Ừm, tôi tới đây là có chút việc muốn bàn bạc với anh một lát.”

Trương Thiên sờ chóp mũi, không dám nhìn Triệu Tùng.

Dù sao thì mình sắp phải ném một đống việc cho anh làm.

Triệu Tùng im lặng hai giây, một lần nữa cầm lấy bút.

“Cô nói đi.”

Trương Thiên yên lặng xin lỗi trong lòng, sau đó không chút do dự nói:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8