Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:42:40 | Lượt xem: 3

Bà già gầy gò bèn chộp lấy chiếc bánh, cho vào miệng vừa nhai vừa nói:

“Món này sao có thể không ngon chứ? Được làm từ bột mì, lại còn thêm đường và dầu, không ngon mới là lạ đấy.”

Khi bà ta nói, vụn bánh trong miệng phun ra bên ngoài, rơi xuống ở trên giường của Mao Bình.

Mao Bình là một người sạch sẽ, vừa nhìn thấy cảnh này, chị ấy chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng lại ngượng ngùng không dám nói ra khỏi miệng.

Trương Thiên không quan tâm, trực tiếp đứng dậy.

“Bà ơi, con dâu bà sắp tỉnh rồi, bà qua đó chăm sóc chị ấy đi ạ.”

Bà già gầy gò lập tức xị mặt.

“Nó sinh con gái mà còn đòi tôi chăm sóc ấy hả? Làm gì có chuyện tốt như vậy chứ!”

Trong lúc nhất thời, trong phòng bệnh chỉ còn sự im lặng, ngoại trừ những lời chửi rủa không ngừng của bà già gầy gò.

“Nhà tôi bỏ ra 10 tệ cưới nó vào cửa, vậy mà ba năm mới đẻ được một đứa, đúng là cái loại nuôi tốn cơm tốn gạo, con trai tôi đúng là xui xẻo tám đời mới rước nó về, cưới phải một đứa phá của.”

“Nếu là trước đây, con trai tôi bỏ cô ta thì đã được tính là tốt lắm rồi đấy, cho dù có bán cô ta đi rồi để con trai tôi cưới người khác cũng không có vấn đề gì.”

Chị Mã là một người thẳng như ruột ngựa, sau khi nghe xong mấy lời này, chị ấy thực sự không chịu nổi nữa.

“Bà ơi, bà không thể nói con dâu mình như vậy được. Đã vào cửa rồi thì chính là người một nhà. Cháu cũng chưa từng thấy ai lại mắng người trong nhà mình như vậy.”

Trong lòng chị Mã vô cùng khó chịu, có lẽ vì đều là phụ nữ với nhau, đứa con đầu lòng cũng là con gái, dù khi mẹ chồng biết tin có chút mất mát nhưng chưa bao giờ xúc phạm chị ấy như thế này.

Nhìn thấy những người cùng hoàn cảnh bị mẹ chồng làm nhục như vậy, chị Mã nhất thời cảm thấy có chút tức giận.

Bà già gầy gò đột nhiên nổi giận, chỉ vào mũi chị Mã, cái miệng bắt đầu phun ra mấy lời không hề hay ho một chút nào.

“Mày nghĩ mày là ai? Tao ăn muối còn nhiều hơn mày ăn cơm đấy. Tao thấy mày đúng là tuổi đời còn trẻ suy nghĩ nông cạn. Tính ra mẹ chồng mày đối xử với mày cũng tốt quá ấy chứ, nên mới nuôi dạy ra một đứa con dâu không biết kính trọng người lớn tuổi. Tao nói mày đó, nếu mày mà là con dâu của tao, tao sẽ bắt con trai đóng cửa lại rồi dạy dỗ mày một trận.”

Bà ta chửi mắng chị Mã một tràng, lại nhân cơ hội chộp lấy mấy miếng bánh hạch đào rồi mới đi tới chỗ giường của con dâu.

Mao Bình thật sự rất sốc trước cảnh tượng này, gia đình chị ấy vô cùng hòa thuận, sau khi kết hôn thì sống với chồng cách khá gần nhà mẹ đẻ, mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu cũng cực kỳ thân thiết.

Đây là lần đầu tiên chị ấy nhìn thấy một người hung ác và vô lý như vậy, có chút tức giận nhưng cũng không dám nói gì, chỉ có thể nắm lấy tay chị Mã an ủi vài cau.

Trương Thiên lạnh lùng nhìn bà già gầy gò đẩy sản phụ vẫn đang nằm trên giường bệnh sang một bên, bà ta chiếm cả nửa chiếc giường rồi chậm rãi ăn bánh, hoàn toàn không để ý đến việc con dâu của mình vừa mới sinh con.

“Chị dâu, chị nói xem nhóm người Hồng Tụ Tử đó suốt ngày cứ hò hét phải phá Tứ Cựu, lật đổ chế độ phong kiến. Vậy chị nghĩ xem loại người đối xử với con dâu như nô lệ thế này có phải chính là loại người bọn họ muốn phê phán không ạ?”

Giọng điệu của cô rất dịu dàng, như thể đang nói về việc lát nữa sẽ ăn gì chứ không phải đe dọa người khác.

Mao Bình và chị Mã nhìn nhau, hai mắt lập tức sáng lên.

“Cách đối xử với con dâu như đối xử với nô lệ thế này có khác nào mấy tên địa chủ đâu chứ!”

Chị Mã cố ý cao giọng hô một tiếng.

“Đúng vậy, nếu để người cách mạng phát hiện ra, chắc chắn sẽ bị kéo ra đường lớn để cho mọi người chỉ trích!”

Mao Bình cũng tán thành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8