Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 408

Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:22:10 | Lượt xem: 2

“Được.”

Tưởng Hồi hỏi số lượng và yêu cầu cụ thể:

“Số lượng này, cộng với việc tùy chỉnh, giá khoảng 30 đồng.”

Trương Thiên nhớ, lại bổ sung một câu:

“2 loại túi đóng gói mà tôi cần, nếu anh nghiên cứu ra, xin nhất định phải nói cho tôi.”

Tưởng Hồi vui vẻ đồng ý:

“Đương nhiên không thành vấn đề!”

Bàn việc làm ăn xong, Trương Thiên không lập tức quay về, Tưởng Hồi nhiệt tình mời hai người Trương Thiên và Trương Hồng Binh đến nhà anh ấy làm khách.

Khó lòng từ chối, cả hai từ chối không được nên đã đồng ý.

Hôm qua nằm viện một ngày, sáng sớm hôm nay Lý Nhạc đã bảo Tưởng Hồi đưa cô ấy về nhà.

Ở trong bệnh viện tốn tiền, cô ấy thà tiêu ở nhà còn hơn lãng phí trong bệnh viện.

Tuy khó chịu, ý thức mơ hồ trước khi chuyển dạ nhưng cô ấy vẫn nhớ đến hai người Trương Thiên và Trương Hồng Binh, một người là người đầu tiên phát hiện cô ấy chuyển dạ, người kia là người đã đưa cô ấy lên xe, đều là người có ơn với cô ấy và bé con.

“Hai người mau ngồi xuống đi, anh Tưởng, giúp em rót cốc nước cho đồng chí Trương Thiên và đồng chí Trương Hồng Binh, đường trắng ở trong tủ cạnh bếp, để cùng tủ để bát!”

Trong phòng ở cữ, Lý Nhạc nửa nằm trên giường ở cữ, bên cạnh là con của cô ấy.

Cô ấy nói lớn với bên ngoài, đặc biệt mang một giỏ táo từ tủ cạnh giường mình qua để hai người Trương Thiên ăn.

“Mau ăn đi, hoa quả phải ăn tươi, tôi không thể ăn lạnh, đúng lúc hai người giúp tôi giải quyết chút, tránh để lâu hỏng mất.”

Lý Nhạc nhiệt tình dặn dò hai người, ánh mắt nhìn hai người vừa biết ơn và một chút yêu thương.

“Cám ơn chị! Em không khách sáo nữa nhé!”

Trương Hồng Binh cười hi hi cầm một quả táo lên cắn.

Trương Thiên bị Lý Nhạc nhìn đến mức nổi da gà, hai người họ tuổi tác xấp xỉ, dung ánh mắt nhìn trẻ con nhìn cô thực sự khiến cô có chút không chịu nổi.

Cô vội đổi chủ đề:

“Hay là các cô thêm rào chắn cạnh giường đi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn – https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-408.html.]

Lý Nhạc nghiêng đầu, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc:

“Rào chắn? Tại sao? Thêm rào chắn thì ra vào giường thế nào?”

DTV

Trương Thiên giải thích với cô ấy:

“Không phải hai người là người của xưởng nhựa sao? Làm loại rào chắn nhựa có thể tháo rời, đến lúc đó dùng vòng nhựa bọc lan can hai bên là có thể vây quanh giường.”

“Nhưng cái này cũng không cần gấp, bây giờ em bé còn nhỏ, chưa thể di chuyển, lớn lên chút nữa, em bé thích bò xung quanh, lúc này tác dụng của rào chắn sẽ rất tốt.”

“Đến lúc đó, nếu em bé không ở trên giường, hai người dỡ bỏ rào chắn, nếu em bé ở trên giường, để đảm bảo an toàn, dựng rào chắn lại, đến lúc đó dù em bé có bò thế nào cũng không bò được ra khỏi giường, không cần lo lắng bị ngã xuống đất.”

Trương Thiên vừa nói xong, Lý Nhạc lập tức vỗ tay.

“Hóa ra nuôi con còn có nhiều điều cần chú ý như vậy?”

Cô ấy than thở.

“Nhưng đồng chí Trương Thiên lại đã kết hôn rồi sao? Còn có con rồi sao?”

Trương Thiên hơi mở to mắt, vội vàng xua tay lắc đầu.

“Tôi còn chưa kết hôn! Chỉ là lúc trước giúp chị dâu tôi chăm em bé nên biết chút ít.”

Cô cuống quýt giải thích, Trương Hồng Binh bên cạnh trộm giấu nụ cười, tức đến mức cô trừng mắt nhìn cậu.

Em chờ đấy! Dám xem trò cười của chị, về sẽ xử lý em!

Trương Hồng Binh không chút ý thức được mình sắp gặp tai họa, vẫn đang cười.

May mắn lúc này Tưởng Hồi bưng nước đường tới cứu cậu.

“Nước tới đây!”

Trương Thiên cảm ơn, bưng lên uống một hớp, khuôn mặt ngay lập tức nhăn nhó.

Quá ngọt! Ít nhất đã bỏ hai thìa đường vào!

Ngược lại, Trương Hồng Binh thích nghi rất tốt, vui vẻ vài ngụm uống hết.

Tưởng Hồi thấy vậy muốn rót cho cậu một cốc nữa thì bị Trương Thiên ngăn lại.

“Không cần, cốc của tôi đưa cho nó là được, tôi rót một cốc nước trắng uống, có hơi khát.”

Cô thuận tay đổ nước đường vào cốc của em trai ba, mình thì đứng dậy đi vào bếp rót một cốc nước đun sôi uống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8