Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Tới Năm 60, Nữ Chính Cầm Tiền Tỷ Mở Nhà Xưởng
Chương 595

Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:47:13 | Lượt xem: 3

“Trước đây, chẳng phải cũng như vậy sao? Chỉ cần dán tờ báo là có thể bắt người, sao bây giờ còn cần chứng cứ gì nữa?”

Trương Thiên vốn lạnh lùng nhìn Hoàng Phụng Tiên la hét, lúc này đột nhiên cười.

“Hóa ra bà không biết gì cả, chỉ dựa vào suy đoán vô căn cứ trong lòng mình mà định tội cho người khác, thật là độc ác.”

DTV

Có những người ghét người khác mà không có lý do.

Có thể chỉ vì bạn nhìn họ, hoặc ăn nhiều hơn họ một miếng, sống tốt hơn họ thì trong mắt họ, mọi thành tựu của bạn đều dựa vào đường tắt không đứng đắn mà có được, và cả con người bạn đều mang tội lỗi.

Cảnh sát trẻ cũng cau mày, khẽ nói với cảnh sát trung niên:

“Thầy ơi, con thấy đồng chí Hoàng này chỉ ghen tị người khác sống tốt hơn mình, muốn vu khống người khác như vài năm trước. Chúng ta nên đi thôi, chắc chắn hai đồng chí Trương này là người vô tội.”

Cảnh sát trung niên nghe xong, kết hợp với những gì mình nghe và thấy, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, sau đó nhìn về phía Trương Thiên.

“Đồng chí Trương Thiên, tình hình đại khái tôi đã rõ. Tuy nhiên vì đồng chí Hoàng Phụng Tiên đã báo cáo sự việc lên sở cảnh sát nên chúng tôi cần cô mang theo tài liệu đi theo chúng tôi một chuyến, phải làm rõ mọi việc mới được, không biết bây giờ cô có thời gian không?”

Trương Thiên gật đầu:

“Đương nhiên là có.”

“Vậy phiền cô đi cùng chúng tôi một chuyến.”

Trương Đại Ngưu muốn đi cùng nhưng bị Trương Thiên ngăn lại.

“Lát nữa bà nội ngủ trưa dậy, nghe thấy chuyện này lại không thấy ông thì chắc chắn sẽ rất lo lắng, ông ở nhà đi, để cháu đi một mình là được rồi.” Trương Thiên trấn an.

Trương Đại Ngưu bình tĩnh lại, nhìn Trương Thiên rời đi.

Để làm chứng và xóa bỏ nghi ngờ cho Trương Thiên và Trương Đại Ngưu, Triệu Quế và Tiền Dũng mang theo tất cả sổ sách của xưởng sữa và đại đội trong mấy năm qua, ngồi máy kéo đến sở cảnh sát.

Đến sở cảnh sát, Trương Thiên không tìm Thẩm Ninh, cũng không tìm ba của Thẩm Ninh là Thẩm An Bình, tránh để bị nói là thiên vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn – https://monkeyd.vn/xuyen-toi-nam-60-nu-chinh-cam-tien-ty-mo-nha-xuong/chuong-596.html.]

Hoàng Phụng Tiên cũng bị cảnh sát đưa về sở, cuối cùng qua kiểm tra chứng cứ, chứng minh được rằng Trương Thiên và Trương Đại Ngưu thật sự vô tội, hai người chưa từng lấy một xu nào của đại đội và xưởng sữa.

“Hoàng Phụng Tiên, bà bị cáo buộc vu khống người khác, cố ý bịa đặt sự việc để người khác phải chịu trách nhiệm hình sự, hiện tại bị kết án một năm tù, Trương Thiên là nạn nhân trong vụ này, vô tội!”

Khi Trương Thiên từ sở cảnh sát ra, cô nhìn thấy anh hai và cả gia đình, cùng với Trương Hồng Binh, Triệu Tùng, Triệu Khoan và những người khác đang chờ ngoài cổng.

Trước đó Trương Hồng Binh học cùng với anh hai Trương Hồng Văn, phải nhờ Triệu Khoan đi xe đến tìm mới biết chuyện ông nội và chị ba bị Hoàng Phụng Tiên vu cáo.

Nhìn thấy Trương Thiên bình an vô sự, mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

“May mà em không sao, nếu không thì anh chắc chắn phải đánh đám người nhà Trương Kiều một trận!” Anh hai Trương Hồng Văn tức giận nói, tiện tay nhận lấy túi từ tay Tiền Dũng.

Trương Kiều là chồng của Hoàng Phụng Tiên nhưng lần này không thấy Trương Kiều xuất hiện.

Không biết là thật sự không biết hay giả vờ như không biết.

Trương Thiên bật cười:

“Đương nhiên em không có chuyện gì, vì em và ông nội thật sự không tham ô.”

“Đợi em về, em nhất định phải đánh đứa con út của nhà Hoàng Phụng Tiên một trận, mẹ nợ con trả!” Trương Hồng Binh nghiến răng nói.

Trương Thiên lắc đầu, sau đó nói với Tiền Dũng:

“Cảm ơn chú Tiền Dũng đã giúp đỡ, nếu không phải sổ sách ghi chép rõ ràng, hôm nay e rằng khó mà giải quyết.”

Ngay cả các đồng chí ở sở cảnh sát cũng nói sổ sách được ghi chép rất tốt, mỗi khoản chi tiêu đều có thể lần theo dấu vết.

Tiền Dũng mỉm cười đắc ý, vuốt râu cằm:

“Tôi là kế toán, sao có thể làm không tốt được?”

Điều này đúng thật, Trương Thiên gật đầu đồng tình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8