Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Vào Giường Trùm Phản Diện
Chương 24-25 (Hoàn) + Góc Nhìn Cố Trần (1-7)

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:39:21 | Lượt xem: 2

24

Đến năm thứ sáu ở bên Cố Trần, tôi bắt đầu cố ý hay vô ý đánh tiếng trước với hắn.

“Cố Trần, nếu như có một ngày em bỗng nhiên biến mất, anh đừng buồn, cũng đừng đi tìm em, hãy sống tốt, được không?”

Mỗi lần như vậy, Cố Trần đều ôm chặt tôi vào lòng, im lặng không nói. Không nghe thấy hắn tự miệng đồng ý, trong lòng tôi luôn cảm thấy bất an, ngủ cũng không ngon.

Một đêm nọ, bên giường truyền đến tiếng động. Sau đó, một cánh tay ôm lấy tôi.

“Ngủ đi, anh hứa với em.”

25

Ngày tôi rời khỏi thế giới này là ngày lễ tình nhân, Cố Trần tặng tôi một bó hoa hồng rất lớn. Chúng tôi giống như tất cả các cặp đôi khác, cùng nhau đi xem phim, ăn tối dưới ánh nến.

Đi qua tủ kính của một cửa hàng trong trung tâm thương mại, tôi nhìn thấy hình ảnh của tôi và Cố Trần phản chiếu trên đó.

Một cao một thấp… rất đẹp đôi.

Tôi hỏi Cố Trần: “Có phải em già rồi không?”

Cố Trần nắm tay tôi.

“Nói bậy, phải đợi đến khi chúng ta cùng nhau đi đến đầu bạc rồi, mới có thể nói là già.”

Tôi quay đầu đi, khoé mắt ẩm ướt. Cùng nhau đi đến đầu bạc, hình như không thể nào thực hiện được rồi. Nhưng mà em rất muốn cùng anh đi đến đầu bạc.

Tôi và Cố Trần đi dạo đến tối mịt mới về nhà. Chúng tôi lặng lẽ ngồi trên ghế sofa, không ai lên tiếng.

Cho đến khi kim đồng hồ treo trên tường sắp chỉ đến số “Mười hai”, tôi lắc lắc tay Cố Trần, nũng nịu nói: “Em bỗng nhiên muốn ăn bánh kem, vị dâu tây.”

Cố Trần sững sờ một lúc, khàn giọng nói: “Được, anh đi mua.”

Tôi tiễn Cố Trần ra cửa, nhưng hắn lại không đi, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Không nói một lời nhưng lại khiến người ta rung động.

Cuối cùng, quay người rời đi.

Tôi thực sự không phải là người hay khóc. Nhưng nước mắt lại không nghe lời, lăn dài trên sàn nhà.

Giọng nói của hệ thống vang lên đúng lúc: “Kí chủ, đã đến lúc phải rời đi rồi.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn ngôi nhà của tôi và Cố Trần lần cuối.

“Hệ thống, mười năm thật sự rất ngắn.”

(Hoàn)

(Chanh: Douma toy khóc rồi, tại sao đang ngọt như vậy lại cho chia đôi hai ngả, huhuuuuu)

Góc nhìn của Cố Trần

1

Sinh nhật mười tám tuổi, cũng giống như mọi ngày sinh nhật khác, không có ai ở bên cạnh tôi chúc mừng. Tôi ăn bánh kem, uống rượu một mình trong ngôi nhà mẹ để lại cho tôi, rồi có một giấc mơ rất đẹp.

Có một tiên nữ tỷ tỷ từ trên trời rơi xuống, đúng lúc rơi trúng giường tôi.

Cô ấy đến để yêu đương với tôi.

Môi của tiên nữ tỷ tỷ trông rất mềm mại, muốn hôn. Nhưng mà tiên nữ tỷ tỷ nói, đã hôn cô ấy thì chính là người của cô ấy, không được thích người khác nữa.

Đó là chuyện đương nhiên.

Làm sao trái tim có thể chứa được hai người?

2

Sáng hôm sau thức dậy, tôi bỗng nhiên cảm thấy tối qua không phải là mơ. Bởi vì mọi thứ đều rất chân thực. Tôi thậm chí còn nhớ rõ trên má trái của tiên nữ tỷ tỷ có một nốt ruồi son.

Nhưng mà, nếu không phải mơ, vậy thì tiên nữ tỷ tỷ đâu rồi?

Rõ ràng cô ấy đã hứa sẽ yêu đương với tôi mà.

Thôi bỏ đi, có lẽ cô ấy có việc bận.

Tôi không sao cả, có thể chờ.

3

Vào năm thứ hai chờ đợi tiên nữ tỷ tỷ, tôi đã cắt đứt quan hệ cha con với Cố Thịnh Chi. Không đến nỗi buồn bã, nhưng tôi phải cố gắng học tập, kiếm tiền.

Nếu không đợi đến khi tiên nữ tỷ tỷ tìm được tôi, tôi vẫn là kẻ nghèo kiết xác.

Không được, như vậy thì thiệt thòi cho cô ấy quá, tôi sẽ áy náy lắm.

4

Hình như tôi khá có năng khiếu kiếm tiền. Có lẽ là do thừa hưởng gen của Cố Thịnh Chi?

Bây giờ tôi đã tự mình kiếm được rất nhiều tiền. Số tiền này tôi đều gửi vào một chiếc thẻ, để dành nuôi tiên nữ tỷ tỷ.

Nhưng mà tôi chưa bao giờ nuôi ai cả, không biết chừng này tiền đã đủ hay chưa.

Thôi bỏ đi, cứ kiếm tiền tiếp thôi.

5

Cố Thịnh Chi c.h.ế.t rồi. Rõ ràng trước đây ông ta nói chỉ cần tôi dám bước ra khỏi nhà một bước, thì tôi đừng hòng lấy được một đồng nào từ tài sản của ông ta.

Nhưng di chúc lại rõ ràng viết rằng, ông ta để lại phần lớn tài sản cho tôi.

Đứa con trai khác của ông ta là Cố Hòa sau khi biết chuyện liền chạy đến làm ầm ĩ với tôi.

Buồn cười c.h.ế.t mất, chỉ với cái loại người vô dụng, não ngắn như hắn ta. Tôi đánh hắn ta chỉ trong vài chiêu.

6

Năm năm rồi, tiên nữ tỷ tỷ vẫn chưa tìm đến tôi. Tôi đến chùa tìm một vị đại sư bói quẻ. Đại sư bảo tôi tối nay hãy đến “Hào Đình”, mười một giờ đi ra, sẽ gặp được định mệnh của đời mình.

Đại sư quả nhiên là đại sư.

Tiên nữ tỷ tỷ thực sự xuất hiện, chỉ là cách xuất hiện hơi đặc biệt. Cô ấy đ.â.m hỏng gương chiếu hậu của tôi. Mặc dù gương chiếu hậu đã sắp rụng rồi trước khi bị cô ấy đ.â.m trúng.

Ban đầu tôi định về nhà sẽ bảo tài xế đi sửa. Nhưng lúc này tôi lại muốn dọa cô ấy một chút.

Ai bảo cô ấy để tôi chờ lâu như vậy.

7

Tiên nữ tỷ tỷ tên là Ninh Nhan.

Cái tên rất hay.

Rất hợp với hai chữ “Cố Trần”.

Tôi hỏi cô ấy có gì muốn nói với tôi không. Ví dụ như thẳng thắn giải thích lý do tại sao lại biến mất suốt thời gian qua.

Nhưng mà Ninh Nhan lại nói, có thể không bắt cô ấy bồi thường không.

Tôi hơi tức giận, chẳng lẽ cô ấy không nhận ra tôi?

Thôi bỏ đi, tìm đại một lý do đưa cô ấy về nhà trước đã.

Có lẽ là do trong xe tối quá, nên cô ấy không nhìn rõ mặt tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8