Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Vào Sắc Khí Tu Tiên Văn
CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:40:04 | Lượt xem: 3

“Sư tỷ nhìn ta làm mẫu một lần đi.” Hắn đưa ta đến một chỗ trống, ném ra phù văn, ngón tay bay lượn, mạnh mẽ như gió, cho đến khi “Ầm” một tiếng, một chùm tia lửa màu vàng nổ tung trên bầu trời.

Bên ngoài ta ngây người, trong lòng hô to lợi hại.

Trầm Ngọc dạy ta đọc hai lần khẩu quyết, ta đọc tiếng anh còn khó khăn, xuyên sách còn phải học ngôn ngữ mới, haizz, thật sự là biển học vô biên.

Ta học theo dáng vẻ của hắn, trong miệng lẩm bầm niệm chú, cố gắng nhịn xuống sự xấu hổ, cứng đờ làm ra động tác nhìn thì ngầu mà thật ra là trẻ trâu, dừng lại động tác mạnh như hổ, kết quả phù văn đó bình yên vô sự rơi xuống đất.

Quả nhiên, ông trời có thể thay đổi ngoại hình của ta, nhưng không có cách nào thay đổi dòng m.á.u học kém chảy trong xương cốt này.

Trầm Ngọc rất có kiên nhẫn, hắn nhặt phù văn lên đặt vào trong tay ta: “Không vội, thử lại lần nữa.”

Ta gật đầu một cái, học theo dáng vẻ của hắn, thử lại một hai ba bốn năm sáu bảy tám lần, mỗi một lần phù văn đều rơi xuống đất, khiến lòng tự ái yếu ớt của ta ở trước mặt mỹ nam bị nghiền nát bét.

“Khó quá đi.” Ta đặt m.ô.n.g ngồi xuống đất, thất vọng nói: “Ta học không được.”

Trầm Ngọc cũng không vội vàng, học theo ta ngồi xuống: “Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi.”

Ta vẽ lại thủ quyết, nhẩm lại khẩu quyết một lần nữa, nghĩ hoài mà không ra: “Ta không có làm sai mà, vì sao lại không được chứ? Lẽ nào ta thật sự không có thiên phú học pháp thuật sao?”

Trầm Ngọc nhìn ta vẽ lại rồi nói: “Chắc là do sư tỷ không đủ thành tâm.”

Ta: “Ý đệ là sao?”

Trầm Ngọc: “Chính là từ sâu trong lòng tỷ không tin bản thân có thể làm được.”

 …

Không thông qua phản ứng hóa học giữa các vật chất mà dựa vào thao tác cẩu thả của bản thân làm nổ ra tia lửa như khỉ đột đánh chó thì thật là khó khăn cho một người theo chủ nghĩa duy vật Marx như ta quá.

Thôi thôi, ở trong thế giới tu tiên m.á.u chó này, hoa cỏ cây cối đều có thể thành tinh thì còn cố chấp với khoa học làm gì nữa.

Ta ôm lấy giấc mộng thiếu nữ ma thuật ngây thơ lúc xem “Thủ lĩnh thẻ bài” khi còn nhỏ, nhắm mắt đọc thầm khẩu quyết một lần nữa, cảm giác linh hồn phủ đầy bụi nhiều năm trong cơ thể đang hừng hực thiêu đốt, một tiếng “Ầm” vang lên, khi ta mở mắt ra thì trước mắt là tia lửa màu vàng nổ tung.

Tuyệt vời! Ngay sau đó, thiếu nữ ma pháp Sakura vui vẻ đến kích động muốn ôm Trầm Ngọc quay một vòng tròn, ta cũng thật sự làm như thế, chỉ là không bế Trầm Ngọc lên được nên chỉ dừng lại ở giai đoạn ôm mà thôi.

Trên người Trầm Ngọc có mùi hương ấm áp, giống như cơn mưa mùa xuân rơi xuống, mặt đất ẩm ướt, cỏ cây xanh tốt, mát mẻ trong lành.

Ta hưng phấn ôm lấy hắn, dần lấy lại bình tĩnh từ trong hơi thở trong veo này, đôi tay vụng về vẫn còn đang ôm eo hắn, khuôn mặt còn đặt trên n.g.ự.c hắn, thậm chí còn có thể nghe tiếng tim đập vững vàng của hắn.

Đêm qua cùng chung chăn gối với nam chính khỏa thân ta cũng không đỏ mặt, vậy mà bây giờ tim lại đập nhanh đến mức suýt thì đột tử. Quả nhiên so với nam chính lạnh lùng như núi băng thì ta vẫn thích nam phụ dịu dàng hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8