Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Vào Sắc Khí Tu Tiên Văn
CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:40:06 | Lượt xem: 4

Ông trời ơi, nếu như kết cục của đời người đều là cái c.h.ế.t thì xin hãy để ta c.h.ế.t ở thời khắc hạnh phúc trong vòng tay của anh đẹp trai này đi.

Ông trời: ngươi nghĩ đẹp lắm.

Trầm Ngọc vỗ nhẹ vai ta, ta ngại ngùng lui về sau hai bước, cười mỉm nói: “Nhất thời đắc ý nên quên mất, thất lễ rồi thất lễ rồi, ha ha ha ha…”

Sau khi từ biệt Trầm Ngọc, bầu trời hạ xuống một trận mưa to, ta che mặt muốn chạy đến dưới cây trốn, trên đầu lại bỗng xuất hiện một cái ô giấy dầu.

“Sư…Sư tôn?”

Hắn gật đầu coi như đáp lời, làm phiền vị này che ô cho ta, ta sợ là muốn giảm thọ mất thôi.

“Sư tôn, để con cầm đi.”

Ta vươn tay qua cầm lấy cán ô, phát hiện bản thân mới miễn cưỡng đứng đến vai hắn, phải giơ cao cánh tay mới có thể tránh cho tán ô đụng trúng đầu hắn.

Đôi chân dài của Tề Quang bước đi, cũng không hề có ý muốn đợi ta. Chúng ta sóng vai trên đường núi dưới cơn mưa mịt mù, hắn giống như một công tử nhẹ nhàng dạo bước thong dong tao nhã trong núi rừng, còn ta thì thở hổn hển bước theo sau trong tư thế nữ thần Tự do.

Ta cố gắng tìm lời để nói: “Sư tôn, sao người lại ở đây?”

Tề Quang: “Đi ngang qua.”

Ta: “Sư tôn, người có thể đi chậm chút không?”

Tề Quang: “Con yêu cầu ta?”

Trên mặt ta mỉm cười, trong lòng chửi thầm MMP.

Tề Quang: “Nghe nói con bị phu tử phạt à?”

Ta: “Haiz, con bị phạt không phải là rất bình thường sao, nhưng mà con vừa học được bùa bạo phá rồi. Khi nào trời đẹp con nổ pháo hoa cho người xem!”

Cứu mạng! Không khí ngại ngùng đến mức ta muốn biểu diễn tài nghệ cho hắn luôn!

Nếu như cách ba tuổi như cách một thế hệ thì khoảng cách của ta và lão già không biết số tuổi này chỉ sợ là một rãnh trời.

Tề Quang: “Chút tài mọn.”

Ta: “… Sư tôn, năm nay người thọ bao nhiêu tuổi rồi?”

Tề Quang liếc ta một cái, ta nhanh chóng sửa lời: “Sư tôn ngài bao nhiêu xuân xanh rồi?”

…Sắc mặt của hắn hình như càng đen hơn. Ta chỉ hỏi tuổi thôi mà, nhạy cảm thế làm gì, đùa thôi cũng không được sao?

Cánh tay ta nhức mỏi, một trận gió thổi qua, hắn giúp ta cầm lại cái ô đang lung lay, ổn định vững vàng giữ trên đầu chúng ta, tiếng mưa rơi lộp độp trên tán ô, tay ta bị hắn nắm lấy trong chốc lát, tim đập như trống.

Diệp Miểu Miểu, ngươi có tiền đồ chút đi! Tuổi của hắn có thể làm tổ tông của ngươi luôn đó, ngàn vạn lần đừng để bị vẻ ngoài được chăm sóc kỹ lưỡng đó lừa dối!

Hắn đưa ta về trong sân, trước khi đi còn nói với ta: “Ngày mai ta phải đi đảo Bồng Lai một chuyến, con có muốn cái gì không?”

Ta không biết Bồng Lai Tiên Đảo có đặc sản gì, chỉ cười hì hì vươn ngón tay về phía hắn: “Sư tôn, đồ nhi không cần quà, nếu ngài cảm thấy có lỗi thì không bằng cho con ít tiền đi!”

Hắn đánh vào lòng bàn tay ta một cái, nói: “Dung tục*.”

(*) Ý chỉ sự tầm thường thấp kém.

Mấy ngày sau, Hạ Kính Hạm nhận được đặc sản của Bồng Lai Tiên Đảo là bột củ sen, Trầm Ngọc nhận được một chiếc quạt gấp có chữ viết của đảo chủ, còn ta…nhận được một cuốn sổ tay phụ đạo tu hành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8