Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Vào Sắc Khí Tu Tiên Văn
CHƯƠNG 5

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:40:07 | Lượt xem: 2

Tại sao người khác xuyên sách đều là trái ôm phải ấp nói chuyện yêu đương, đi lên đỉnh cao cuộc đời, mà tới phiên ta thì nam một nam hai đều tranh nhau dạy ta học tập là sao? Ta hận.

“Lại lần nữa.” Tề quang mặt không đổi sắc nhìn ta té xuống  khỏi thanh gỗ còn không to bằng cánh tay của ta hết lần này đến lần khác. Hắn cũng không biết đường mà đỡ ta dậy một cái, ta tức giận đến mắng to trong lòng: Cái đồ đáng ghét!

Không ngờ, thiếu nữ xinh đẹp của thế kỷ 21 cho dù đi trên mặt đất bằng phẳng cũng có thể ngã chổng vó sau khi xuyên sách vẫn là kẻ đầu óc kém phát triển.

Dù xương chậu yếu ớt, ta vẫn rất muốn học được thuật ngự kiếm. Dù sao thì đây cũng là kỹ năng cần thiết để sinh tồn trong thế giới tiên hiệp này. Lỡ may gặp phải yêu quái ta cũng không thể dựa vào cặp giò mà chạy trốn được đúng chứ?

“Khi con còn bé, trong thôn có một loại công cụ gọi là xe đạp.” Ta nhặt một nhánh cây rồi vẽ hai vòng tròn và một hình tam giác ngược trên mặt đất, chỉ vào hình vẽ xe đạp rất chi là “tả thực” kia rồi nói: “Bọn trẻ con trong thôn lúc mới bắt đầu học lái xe đạp rất dễ bị ngã xuống. Lúc này, người cha sẽ đỡ ở phía sau, sau khi đứa trẻ đi vững hơn thì sẽ len lén buông tay ra, như vậy bọn trẻ sẽ không sợ ngã xuống, đồng thời cũng học được cách giữ thăng bằng từ lúc nào không hay.”

“Ta không phải cha con, con cũng không phải trẻ nít.” Tề Quang nghe xong thì vươn tay nắm lấy bả vai ta, nhẹ nhàng đặt ta trở lại thanh gỗ: “Cho con thêm một nén nhang, nếu vẫn không học được, tối nay không cho phép ăn cơm.”

Má, đồ lạnh lùng vô tình!

Ta thật sự không có thiên phú tu tiên, mà Tề Quang cũng thật sự không có thiên phú dạy học. Hai ta cộng lại, âm âm ra dương, thuật ngự kiếm đơn giản vậy mà ta phải khổ cực mày mò suốt nửa tháng mới có thể bay lên.

Ta đứng trên kiếm gỗ, bay vòng quanh Tề Quang. Đệ tử vô dụng cuối cùng cũng học xong, người này sao lại không biết đường khen ta một câu chứ?

Ngay khi ta được đà tăng tốc thì lại va phải một cái cây và rơi thẳng xuống đất, ta đau đến bật khóc.

“Ai bảo con khoe khoang làm chi.” Tề Quang khom người xuống giúp ta gỡ lá cây dính trên tóc, trong mắt như chứa muôn vàng tia sáng, giống như mặt hồ gió thổi gợn sóng lăn tăn, khóe miệng không ngăn được nhếch lên. Hắn cười, hắn lại cười!

Cái m.ô.n.g bà đây đã bị xé thành bốn mảnh, hắn còn dám cười. Ta tức giận tới mức muốn ngay tại chỗ đại nghĩa diệt thân. Ta nhặt lên một cái lá rụng ném thẳng vào mặt hắn: “Không cho cười!”

“Ta không cười.” Tề Quang nắm lấy cổ tay ta, bàn tay lạnh lẽo của hắn giống như còng tay vậy, khiến ta như bị nướng chín, trái tim ta đập loạn xạ.

Haiz, quả nhiên chỉ cần là soái ca, ta đều thích.

Nụ cười trên mặt Tề Quang còn chưa tắt, cố ý uy h.i.ế.p nói: “Lá gan của con đúng là càng ngày càng lớn.”

“Con… con…” A a a, ta bị hắn nắm tay, đầu óc bắt đầu đứng máy. Mồm miệng bình thường luôn lanh lợi lúc này hoàn toàn không phát huy được chút nào.

Cũng may, đệ tử Lục Nhân giáp (ta lười gọi tên) đã đánh vỡ cảnh tượng xấu hổ này, hắn hốt hoảng nói: “Tề Quang trưởng lão, Hạ sư tỷ tẩu hỏa nhập ma rồi, hiện đang hôn mê bất tỉnh…”

Lục Nhân giáp còn chưa dứt lời, Tề Quang đã đi rồi. Hay lắm, một giây trước còn nhìn ta đắm đuối, giây sau đã đi tìm nữ chính rồi. Ôi, nam nhân.

Lục Nhân giáp nhìn nơi Tề Quang vừa đứng, sau đó nhìn qua ta: “Diệp sư tỷ, ngươi không cùng đi xem một chút sao?”

“Ta đi qua đó làm chi, cũng không giúp được cái gì, còn có thể gây thêm phiền phức.” Ta cầm chuôi kiếm bằng cả hai tay, một chân giẫm lên thân cây, dùng sức cố gắng rút thanh kiếm gỗ đã bị đ.â.m một nửa vào thân cây ra. 

Ta dùng hết sức bình sinh mà thanh kiếm gỗ vẫn không hề di chuyển, ta tức giận dùng sức đá mạnh vào thân cây già, lập tức bị lá cây rụng đầy đầu.

Thôi, cũng không phải thứ quý giá gì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8