Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên Về Thập Niên 80, Thôn Nữ Cật Lực Làm Giàu Đổi Đời
Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-06 08:22:23 | Lượt xem: 2

Bây giờ đúng là đến bước xào rồi.

Lôi Hướng Dương tăng lửa lên còn Trương Hiểu Dung cầm nồi, đợi nồi nóng lên thì đổ một lượng vừa đủ dầu hạt cải vào.

Ban đầu Trương Hiểu Dung chỉ đổ một ít nhưng Mộc Dương đã nói: “Lúc này mẹ đừng tiếc dầu làm gì, dù sao cũng là buôn bán chứ không phải cho mình ăn, mình phải xem trọng hương vị.”

Vốn đã không phải món ăn chuẩn từ thịt, lại còn tiếc rẻ dầu ăn như vậy, trông nước dùng nhạt thếch thì ai mua?

Trương Hiểu Dung tự ngẫm nghĩ chốc lát rồi lại đổ thêm gần như gấp đôi lượng dầu. Một chai dầu nhỏ lập tức trông thấy đáy.

Lần này Lôi Hướng Dương cũng xót.

Mộc Dương xua tay, không xót không tiếc gì hết: “Một nồi nước dùng có thể dùng được rất lâu mà.”

Dù sao bây giờ cũng không cần đảm bảo được là dầu cũ hay không. Vào cái thời này có thể ăn dầu đã là không tồi rồi.

Huống chi những thực khách kia ai cũng nói ăn lẩu phải dùng dầu cũ mới thơm. Nếu không thì cũng không ra được mùi vị của nồi lẩu.

Món bọn họ đang làm cũng vậy thôi.

Sau khi dầu nóng, trước tiên bỏ đầu hành, tỏi, gừng thái lát và ớt vào cho dậy mùi rồi lại thêm vào những hương liệu khác.

Đợi đến khi hương liệu ra hết mùi hết vị, Trương Hiểu Dung nhanh tay đổ vào một bát nước lạnh. Sau đó liên tục thêm nước, ước chừng nửa nồi nước. Chờ đổ đủ nước rồi lại bỏ thêm xì dầu vào khuấy đều.

Thế là xong một nồi nước dùng.

Sau đó Trương Hiểu Dung đậy vung lại, bảo Lôi Hướng Dương để lửa to liên tục.

Đến khi lửa lớn đun sôi, Trương Hiiểu Dung mới bỏ hết chỗ lòng đã chần qua vào nấu chung.

Vẫn đậy vung như cũ.

Có điều dù đã đậy vung lên, Mộc Dương vẫn có thể ngửi được mùi thơm của nồi canh.

Nói thật là rất thơm nha.

Làm cho đám sâu đói trong bụng Mộc Dương muốn bò hết ra ngoài.

Mặc dù chưa được nếm hương vị cuối cùng của nồi canh nhưng chỉ cần ngửi mùi thơm này thôi Mộc Dương cũng thấy hẳn là rất ngon.

Không thể không xúc động rằng ở thời đại này tuy hơi nghèo nhưng nguyên liệu nấu ăn đều chất lượng, không pha tạp.

Những hương liệu này so với ở thời sau còn tốt hơn nhiều. Chứ đừng nói là loại dầu hạt cải hoàn toàn lấy từ nhà nông, không trộn tạp cũng không có thuốc trừ sâu và phân bón hoá học.

Thực sự là gạo và mì với đồ ăn của bây giờ ngon hơn thời sau rất nhiều. Mặc dù sản lượng rất thấp nhưng hương vị lại ngon.

Mộc Dương cứ liên tục nuốt nước miếng, không rời mắt khỏi nồi sắt to kia. Lẳng lặng chờ một nồi đồ ngon ra lò.

Mộc Dương quyết định vẫn phải nghĩ cách phát triển nghề thức ăn ngon ở thời đại này.

Không vì cái gì khác ngoài lộc ăn của bản thân!

Mộc Dương thèm, cả Lôi Luỵ cũng thèm.

Cũng không biết con bé vào nhà bếp từ lúc nào, cứ đứng bên cạnh Mộc Dương, theo cô cùng nhìn chằm chằm nồi sắt.

Nhìn đến độ nước miếng đều sắp rớt ra ngoài.

Trương Hiểu Dung nhìn bộ dạng này của Mộc Dương mà đau xót lòng. Cảm thấy mình bạc đãi con gái quá.

Thế nhưng nhà họ Mộc cũng không phải do bà làm chủ, nấu gì làm gì cũng không phải do bà quyết định. Vậy nên bà cũng không thể làm gì được.

Lôi Hướng Dương trông dáng vẻ đó của em gái cũng đau xót lòng, nhưng chỉ cười nói với Lôi Luỵ một câu: “Chờ đến lúc thật sự bán cái này rồi thì ngày nào cũng có thể ăn.”

Bản thân cậu kiếm tiền không phải đều là vì cho các em của mình có cuộc sống tốt hay sao?

Mộc Dương nghe xong cũng cười nói thêm câu: “Đến lúc đó nên ăn đến phát ngấy luôn.”

Hơn nữa có đồ ăn ngon ăn mỗi ngày thì ai có thể cưỡng lại được chứ?

Lòng lợn cũng không nhanh nhừ, vậy nên sau khi mở vung lần nữa, Trương Hiểu Dung bảo Lôi Hướng Dương cho nhỏ lửa, nấu từ từ. Như vậy lòng lợn mới có thể mềm nhừ, mới ngon miệng.

Đoán chừng phải nấu ít nhất hơn một tiếng. Trương Hiểu Dung còn phải chạy về nấu cơm cho nên dặn dò xong bà vội vã rời đi. Chỉ dặn Mộc Dương nhớ về trước giờ cơm.

Thực ra trong lòng Mộc Dương nghĩ bảo Trương Hiểu Dung cũng ở lại đây chờ. Dù sao hình như đã lâu lắm rồi nhà họ Mộc chưa được ăn món mặn. Dù có ăn một bữa lòng lợn cũng là tốt rồi.

Nhưng cô cũng hiểu rõ tính cách Dương Thục Phương, nếu như Trương Hiểu Dung thật sự không về nhà, chắc chắn bà ta sẽ lật cả trời lên. Nhất định sẽ ồn ào mãi không chịu thôi.

Vậy nên cô cũng chỉ đành bác bỏ suy nghĩ này.

Bởi vì chỉ cần đun nhỏ lửa nên cũng không cần người trông, Mộc Dương bắt đầu ngồi tính sổ sách với Lôi Hướng Dương ở ngay nhà bếp luôn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8