Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Yêu đương với cậu của tình địch
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:42:24 | Lượt xem: 1

Tôi đồng ý yêu cầu của Tưởng Dịch Thương, còn cố ý về nhà để thay một chiếc váy dây màu đen.

Đơn giản nhưng rất tôn dáng.

Tôi từng có một chiếc tương tự, năm đó tên khốn Tần Thư Dương đó đã thích tôi ngay khi nhìn thấy tôi mặc nó.

Vốn dĩ hắn ta nói muốn ngắm tôi cả đời, nhưng ai biết rằng chưa đầy 5 năm, hắn ta đã cắm cho tôi một cặp sừng to đùng.

Ngay cả khi chia tay, hắn ta chỉ nói qua loa qua  wechat  mà không hề tới gặp tôi.

Đệt!

Nghĩ lại vẫn bực mình!

Chuẩn bị xong, tôi đi thẳng đến phòng riêng do Tưởng Dịch Thương đặt.

Vừa định mở cửa, lại tình cờ bắt gặp ánh mắt của tên khốn từ bên kia đi tới.

Tần Thư Dương ánh mắt quét qua trên người tôi, kinh ngạc: “Sao cô lại tới đây?”

Nhận ra mình đã nhìn chằm chằm vào tôi quá lâu, hắn ta ho một tiếng: “Không lẽ cô đến đây để Tây Tây hiểu nhầm tôi?”

Tôi nhịn không được mà trợn mắt, bước qua hắn ta tiến vào phòng bao, lại bị Tần Thư Dương nắm lấy cánh tay.

“Tôi hiểu rồi!” Anh ấy tỏ ra đã hiểu rõ, trên môi nở nụ cười: “Cô  không thể quên tôi nên cô vẫn muốn quay lại với tôi. Nhưng phải làm sao đây? Tôi đã có Tây Tây rồi, mặc dù rất khó nhưng cô vẫn nên bỏ cuộc đi.”

“Ai nói tôi đến tìm anh? Nhìn lại mặt anh đi, có xứng không?”

Tôi đang định giật tay ra thì Tưởng Dịch Thương đột nhiên mở cửa bước ra.

Với chiều cao 1m9, anh ta có thể cúi đầu nhìn Tần Thư Dương, dù rằng Tần Thư Dương cũng không quá thấp. Tưởng Dịch Thương nhếch môi hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Tần Thư Dương giả vờ thoải mái, nói: “Lâm Tinh Miên tới gặp cháu, yên tâm, cháu có thể xử lý được.”

“Tìm cậu?” Tưởng Dịch Thương cười lạnh, vòng tay qua eo tôi: “Có lẽ cậu suy nghĩ nhiều rồi, cô ấy là tôi mời đến.”

“Còn có, đừng gọi Lâm Tinh Miên, không lễ phép, cháu rể, theo vai vế thì cậu phải gọi cô ấy là mợ nhỏ.”

“Ngoan, gọi một tiếng cho tôi nghe thử.”

Sắc mặt Tần Thư Dương hoàn toàn tối sầm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8