Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Yêu Em Điên Cuồng
Chương 14-16 (Hoàn)

Cập nhật lúc: 2026-03-15 23:41:04 | Lượt xem: 2

14

Chiếc xe lao nhanh về nhà. Tôi bị người ta ấn vào cửa hôn ngấu nghiến. Vừa hôn, người đàn ông vừa gọi “Vợ ơi”.

Thế nhưng, hôn một lúc, Mục Vân Tiêu bỗng bất động.

“Hôm nay không uống rượu?”

Mục Vân Tiêu ngẩng phắt đầu: “Sao em biết?”

Mấy hôm trước, tôi vô tình biết được Mục Vân Tiêu tửu lượng rất cao, uống hai chai rượu vang đỏ cũng không say. 

Thì ra trước giờ anh ta đều giả vờ! 

Là anh ta cố ý giở trò lưu manh!

“Vợ ơi, anh xin lỗi.”

“Anh thật sự… nhịn không được.”

“Anh rất muốn hôn em!”

“Em có thể… tha thứ cho anh không?”

Mục Vân Tiêu đỏ hoe mắt, cẩn thận quan sát tôi, giống như một chú cún con đang cầu xin sự an ủi.

“Được rồi.”

Tôi mỉm cười: “Xem biểu hiện của anh.”

15

Lần nữa mở mắt ra, tôi thấy mình đang được người ta ôm chặt trong lòng, không một kẽ hở. Cằm người đàn ông đặt trên cổ tôi, một chân kẹp chặt lấy tôi, khiến tôi không thể động đậy.

Tôi cẩn thận đẩy vai anh ta ra, muốn xuống giường. Nhưng lại bị người ta kéo tay, lôi trở về. Cả người tôi ngã vào lồng n.g.ự.c Mục Vân Tiêu. 

Người đàn ông khẽ rên một tiếng: “Vợ ơi, đau quá!”

“Đáng đời!”

“Vợ ơi, em sờ sờ một cái là hết đau ngay, em sờ sờ đi!”

“Buông ra! Mục Vân Tiêu!”

“Đừng kêu, vợ ơi, cổ họng sẽ bị câm đấy!”

“Vậy mà tối qua anh còn ép em… Anh…”

Tôi chỉ tay vào gương mặt đang cười trộm của Mục Vân Tiêu, tức giận đến mức không nói nên lời. 

Mục Vân Tiêu hôn lên ngón tay tôi, ôm tôi vào lòng: “Vợ ơi, còn sớm mà, ngủ thêm một lát nữa đi!”

“Được rồi, vậy anh đừng có động tay động chân nữa, anh… Ưm!”

Hôm nay là sinh nhật mẹ Mục Vân Tiêu.

Tôi muốn tự tay làm một chiếc bánh kem, vì vậy cả ngày đều bận rộn trong bếp. 

Mục Vân Tiêu xin nghỉ một ngày, kết quả là chỉ có thể đứng ngoài cửa sổ nhìn tôi, trong lòng như lửa đốt. 

Cho đến buổi chiều, anh ta rốt cuộc không nhịn được nữa, đưa tay ôm lấy eo tôi, cằm đặt lên vai tôi. Sức nặng của anh ta khiến tôi khom người xuống.

“Anh làm gì vậy? Em còn phải đánh bông kem nữa, ra ngoài! Ra ngoài!”

“Vợ ơi, em có thích anh không?”

Nghe câu hỏi này, tôi khựng lại một chút, sau đó bật cười: “Chứ sao? Nếu là người khác dám hôn em, em đã cho một bạt tai rồi.”

“Không được, anh muốn nghe chính miệng em nói.”

Mục Vân Tiêu vuốt ve eo tôi.

“Được rồi, được rồi, em thích anh, em yêu anh.”

“Anh cũng yêu em, vợ à.”

“Ra ngoài đi, kem sắp đổ hết rồi.”

Tôi bất đắc dĩ.

Mục tổng lạnh lùng ngày thường, sao lại biến thành thế này? 

Còn dính người hơn cả cún con!

Tôi kiên quyết nhốt Mục Vân Tiêu ở ngoài cửa.

Anh ta liền đứng ngoài đập cửa: “Vợ ơi! Cho anh vào đi! Vợ ơi!”

Giống hệt một chú chó Samoyed. 

Tổng tài lạnh lùng của tôi đâu rồi?

Trả anh ấy lại cho tôi!

Thậm chí, trước khi đi làm, anh ta còn phải ấn tôi vào tường hôn một lúc lâu, sau đó đích thân đưa tôi đến công ty, nhìn tôi đi vào trong.

Tan sở, anh ta sẽ đến đón tôi, chưa từng vắng mặt.

Chỉ cần có người đàn ông nào đến gần, radar bên cạnh anh ta sẽ lập tức phát hiện, sau đó ôm tôi hôn ngấu nghiến, khiến người ta ngại ngùng phải quay người bỏ đi.

Hóa ra anh là Mục Vân Tiêu như vậy! 

Trước đây đều là giả vờ sao?

Tôi nằm trên giường, uể oải. Tiếng nước chảy trong phòng tắm dừng lại.

“Vợ ơi.”

Nghe thấy giọng nói này, tôi liền rụt người lại: “Tránh ra! Mục Vân Tiêu!”

“Không muốn, vợ ơi, cho anh hôn một cái nữa đi!”

Trong tai tôi, câu này lại biến thành: “Cho anh hôn một tỷ cái đi!”

Tôi đưa tay muốn đánh anh ta một cái, lại bị anh ta giữ chặt.

“Vợ sao có thể đánh chồng chứ? Vừa nãy trên giường em còn nói yêu anh…”

Tôi bịt miệng anh ta lại, hận không thể tự bịt tai mình luôn.

Được rồi, được rồi, em yêu anh.

16

Hồi cấp ba, Mục Vân Tiêu thường xuyên nhìn thấy một cô gái kỳ lạ dùng ngôn ngữ ký hiệu để nói chuyện với một chú mèo nhỏ.

À, anh ta nhớ ra rồi. 

Chú mèo đó từng bị ngược đãi, cổ họng bị tổn thương, không thể kêu “meo meo” được nữa. Sau đó, anh ta bắt đầu vô thức chú ý đến cô gái đó.

Chú ý đến mọi thứ về cô ấy.

Giọng hát của cô ấy, nụ cười của cô ấy.

Cho đến một ngày, cô gái đó vì lý do sức khỏe mà chuyển trường. 

Bản thân Mục Vân Tiêu cũng không biết tại sao, anh ta lại đăng ký một khóa học ngôn ngữ ký hiệu. 

Anh ta rất chăm chỉ học ngôn ngữ ký hiệu với giáo viên. 

Anh ta nghĩ, khi gặp lại, anh ta có thể dũng cảm chào hỏi cô gái ấy, nói cho cô ấy biết tên của mình.

Mười năm sau, anh ta đã tìm thấy cô ấy một lần nữa. 

Lần này, anh ta có một cơ hội rất tốt để giữ cô ấy bên cạnh mình mãi mãi.

Cho dù cô ấy không biết.

Cho dù cổ họng cô ấy không thể chữa khỏi, không thể thốt ra lời yêu thích và yêu thương.

[Không sao cả.]

Mục Vân Tiêu nghĩ: Anh ấy có thể nói ra là được rồi. 

(Hết)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8